Truyện ngắn teen
Tình yêu như những miếng ghép không khít
Linh với Huy là bạn thân. Phong với Linh, hiện tại là người yêu (theo một nghĩa nào đó)…
1. Giờ ra chơi…
[1 Message Received & 5 Missed Call]
- Message: Lieu nang co yeu tao that k may nhi =.=.
- Missed Call: 093 4xx xxxx
“Nắng còn chưa đủ gắt và cái nóng còn chưa đủ làm tao điên hay sao mà sáng nào mày cũng hành tao thế?” – Vừa ném cái cell lên bàn nó vừa rủa chủ nhân của cả số điện thoại và cái SMS kia.
· Nó có tội tình gì mà mày mạt sát nó kinh thế? – Chứng kiến toàn bộ những hành động khó hiểu và diễn biến tâm trạng “hết – sức – phong – phú” của thằng bạn ngồi bàn sau nó, không thể dẹp bỏ nổi sự tò mò về điều gì khiến một đứa “sâu-kùn” (So cool) như Huy xem chừng mất hết kiên nhẫn vậy, Linh hỏi.
· Tao mạt sát ai? – Vẫn là cái đầu nóng bừng đang “quàng quạc” lại.
· Cái điện thoại. – Linh cười lớn, không giấu nổi tâm trạng hết sức “kì cục” khi nhìn vẻ “thộn” ra trên khuôn mặt Huy.
· Đi mà hỏi thằng… - Huy quát lớn, nhưng chợt im bặt ở khúc cuối.
· Thằng nào??
· Ờ thôi không có gì!!!
· Thằng nào?
· Tao đã bảo không có gì mà!!!
· Nhưng tao hỏi mày là “thằng nào” chứ tao có hỏi mày là “có chuyện gì à” hay sao mà mày bảo “không có gì”. – Cái kiểu dội một gáo nước lạnh của Linh luôn khiến Huy nghẹn họng.
· Tao không muốn trả lời, được chưa?
· Ừ được rồi. Mà tao đói quá hà. Mày có định xuống căng – tin không? Mua Poca hộ tao đi nha! – Linh đổi chuyện.
· Ôi trời!!!! – Than thì than vậy, nhưng Huy vẫn ngoan ngoãn đứng dậy cho Linh “sai vặt”.
· Tao là tao yêu mày lắm ý ý! – Linh cười cười – Xanh nhé! – Linh gọi vọng theo.
· Tao biết rồi! – Huy quặc lại ra điều khó chịu, nhưng rồi lại khẽ cười nhẹ.
Mây trôi, Gió thổi, Chuông kêu…
Nàng trong cái SMS kia, không ai khác, chính là Linh. Còn chàng, người đã hành hạ Huy đủ 7 ngày với 7 cái mess cùng 1 nội dung, là Phong.
Linh với Huy là bạn thân. Phong với Linh, hiện tại là người yêu (theo một nghĩa nào đó). Còn Phong với Huy là gì thì xin hãy hỏi chúa.
2.
6 tháng trước…
Lớp học thêm Hoá…
· Vất tao mượn cell – Huy khều Linh.
· Để làm gì?
· Chơi.
· Chơi gì?
· Super Mania.
· Hở… – Linh xém bật cười thành tiếng.
· Học chán quá! Thế có cho tao mượn không? Hỏi gì lắm thế! – Huy cau có.
· Năm nay mày thi đại học đó ông cụ. – Linh nói một câu chẳng ăn nhập rồi rút di động đưa Huy.
Huy cầm di động Linh, mò mẫm danh bạ. Thực ra đây mới là “ý đồ” chính của “ông cụ”. Nó có đam mê gì trò sắp bánh pizza như con bạn nó đâu. Nó dự định tìm số của đứa đã làm “xao nhãng”, mà thôi nói trắng ra là “cướp mất” thiên thần của nó – Linh. Dù biết làm thế này thật là… Linh sẽ giận nó dở sống dở chết mất thôi!
Tìm thấy rồi! Phewwww…
“Wind:
093 455 xxxx.”
Huy nhanh tay chép lại rồi trả di động cho Linh.
10 tối cùng ngày,
Huy nhắn tin cho Wind.
Huy: Hei
Wind: Ai day?
Huy: Ong la Phong phai k?
Wind: Um. Chuyen gi day
?
Huy: Cho tui lam quen duoc khong?
Wind: B hay G day
?
Huy: B
Wind: Oi lay hon, tui khong muon bi zai theo dau. Cha le tui lai con co cai suc hut ay ak.
Huy: Ong lo~ dap dau vao tuong a? Ai theo ong. Tui la ban cua Linh. Tui la Huy.
Wind: The a… [Blah blah]
Và sau cái buổi tối nhắn tin với nội dung hết sức “tưng tửng” như vậy, Huy “bất đắc dĩ” trở thành nhân vật quan trọng có nghĩa vụ “thông báo tin tức từ xa” cho Phong. “Mày phải trông chừng Linh hộ tao nhé. Đừng để thằng nào léng phéng bên cạnh Linh nhớ. Tao mà không phải học nốt năm nay trong Sài Gòn thì tao đã bay ngay ra ngoài đó với Linh rồi. Giúp tao nhớ. Plzzzz”
Haizzz….
May mà mấy hôm nay thời tiết lành lạnh,
không thì dễ cái đầu nó nóng quá mà nổ tung mất.
Phong và Huy “trao đổi thông tin qua lại”, đương nhiên, Linh không biết.
Trời lạnh thì Phong nhắn tin hỏi Huy xem Linh mặc đủ ấm chưa. Trời nóng thì Huy là hỏi han ở đó có bị cắt điện luân phiên không, nóng vậy mà cúp điện thì làm sao Linh học được, etc. Nói chung là tất tần tật, từ chuyện ăn uống, học hành, vê vê & vê vê.
Và một tuần về đây thì chả hiểu cớ sự anh chị cãi nhau hay thế nào mà Phong suốt ngày tra tấn nó “Chac Linh khong yeu tao dau may a”, … khiến nó phát điên và chỉ muốn tắt máy dài hạn.
3.
[Huy]
18 tháng trước…
Là khi Phong chưa xuất hiện
và làm khổ đời nó…
6h sáng.
Nó thức dậy với tâm trạng khoan khoái và chờ đợi chuông tin nhắn vang lên.
[1 Message Received]
“Linh: Be oi day di troi da sang roi. De anh nang mai roi chieu vo can phong. Be oi day di keo den lop keo muon. Day di day di con qua nha don Linh. Poca, poca, mua ho nha! Chuc be day ngoan
”
Nó lẩm nhẩm đọc tin nhắn theo giai điệu “Chúc bé ngủ ngon”, chợt hôn chụt vào màn hình di động rồi nhanh chóng chui ra khỏi chăn. Linh luôn khiến những buổi sáng của nó thật đặc biệt và ấm áp lạ lùng.
6h45’ sáng, cổng nhà Linh…
Linh đã đứng chờ Huy từ bao giờ, gió thổi làm tóc nó bay bay.
· Mày không thèm nhắn tin lại cho tao luôn hà! – Linh hỏi, ra điều giận dỗi.
· Đằng nào một lát sau tao chả đang sừng sững trước của nhà mày, vẽ chuyện!
· Sáng nào mày cũng nói vậy. – Linh xịu mặt.
· Thế xe mày đâu? – Huy hỏi.
· Trong nhà.
· Thế sao không đi?
· Hỏng rồi.
· Sao hôm nào nó cũng hỏng hết vậy ha?
· Trời phạt tao đó, tại tao có đứa bạn tốt như mày mà. – Linh nói trơn tru, cái kiểu tự nhiên của Linh thỉng thoảng cứ làm Huy ngượng hín mặt + tim đập thình thịch.
· Lên xe đi, muộn rồi đó. – Huy chữa cháy.
Linh ngồi sau xe Huy, áp mặt vào lưng áo nó, vòng tay ôm ngang eo nó.
· Ôm mày sướng thật. – Linh hồn nhiên
· Mày mà cứ thế này làm sao tao có người yêu được.
· Nhưng mà ôm mày sướng thật mà. Mai này mày có người yêu tao sẽ “đàm phán” với người yêu mày vẫn cho phép tao ôm mày. Hehe! – Nó dụi mặt vào lưng Huy, buồn buồn. Cái kiểu nhõng nhẽo của Linh khiến Huy hết cách, đành chịu kệ.
· Mày thật là…- Huy nhượng bộ.
[Huy]
Và nó đã yêu mến và nhớ biết bao nhiêu cái kiểu nhẹ nhàng, hồn nhiên, đáng yêu của Linh, đôi lúc lại bướng bỉnh, nhõng nhẽo, như không ỷ lại và khó chiều như tụi con gái khác.
Một năm 365 ngày, kể cả những ngày ốm ho sù sụ, Linh vẫn nhắn tin gọi nó dậy. Có khi là một mẩu chuyện cười trên mạng. có khi lại là một lời chúc thật dễ thương cho ngày mới ngọt ngào như kẹo sữa, có khi không hiểu Linh kiếm được ở đâu ra nữa câu chào buổi sáng bằng tiếng… Arab.
Đêm khó ngủ thì Linh lại call đòi nó hát hát ru.
Nhiều khi tạt qua nhà nó với bịch Ostar to bự, kêu lỡ mua nhiều quá nên mang qua chia sẻ, rồi đòi nó đi kiếm đĩa phim trưởng về vừa ăn vừa xem.
Có khi lại hứng lên làm thiếp hay đan khăn, làm thạch aga cho nó ăn hay tự nhiên đòi nó đèo qua Tràng Tiền ăn kem rồi lại “băm sau phố phường”.
Trời mưa thì Linh lại thích tựa đầu vào vai nó, share cho nó một cái tai nghe, rồi cả 2 đứa lại cùng chìm vào giai điệu “Kiss the Rain”, khi mà bên ngoài, mưa vẫn rơi róc rách.
Phong Linh – Spirit of Wind – Linh hồn của Gió – Chuông gió. Trong tim Huy, Linh mãi như một cơn gió tự do. Nó không dám níu Linh lại, và nó cũng không bao giờ hiểu hết được Linh.
Đã có ai bắt gió nhốt vào vào lồng được chăng?
Nếu là ánh nắng, thiên thần của nó
chắc chắn sẽ là thứ ánh nắng trong vắt và thanh khiết.
Nó chưa bao giờ thổ lộ với Linh.
Nó sợ gió bay mất!
Nó vẫn âm thầm ở bên cạnh Linh, làm một áng mây hiền hoà.
Lỡ một ngày gió bay mất,
áng mây kia biết làm gì để giữ gió đây?
4.
Lại là 6 tháng trước…
Hành lang lớp, giờ ra chơi…
· Chuông kêu vì gió thổi hay gió thổi để đi tìm chuông mày nhỉ? – Linh hỏi vu vơ.
· Sao mày lại hỏi vậy?
· Tự nhiên tao chợt nghĩ ra thôi. Nếu không có gió thổi thì chuông sẽ không bao giờ kêu mày nhỉ!
· Nhưng chuông kêu níu chân cơn gió phiêu lãng, và làm cho gió nhận ra sự hiện hữu của mình không phải là vô hình J.
· Mày nói giống Wind vậy!
· Wind là ai?
· Phong, người yêu tao. – Câu nói như làm bức tường bình lặng trong Huy chấn động nhẹ.
· Sao lại là người yêu mày?
· Mày hỏi thế thì tao biết trả lời thế nào? – Linh khó chịu.
· Sao mày không nói với tao?
· Thì mới hôm qua thôi mà J.
· Mày có yêu nó không?
· Tao không biết.
· Nó có học trường mình không?
· Không, tao quen nó trên diễn đàn.
· Vậy mà mày cũng nhận lời yêu nó à?
· Có sao đâu. Tao có người yêu còn buông tha cho mày chứ. – Linh chọc Huy rồi cười phá lên, nhưng Huy thì không sao cười nổi!
· Ừ nhỉ. – Huy hưởng ứng một cách nhạt nhẽo cho xong chuyện.
· Mày giận à? – Linh bắt đầu nhận ra thái độ “lạ” của Huy.
· Tao có giận đâu!
· Trông mày như đang nuốt phải cả cục đá vậy!
· Vậy à.
Trống đánh…
Thế đấy, Phong với Linh quen nhau cả nửa năm rồi mà giờ Huy mới biết. Chán thật!
Chúng nó quen nhau trên diễn đàn mà Linh tham gia lâu nay. Phong gốc Bắc, nhưng đang ở trong Nam . Có thể cuối năm nay nó ra Hà Nội thi đại học. Dù sao thì hai đứa nó cũng sớm trùng phùng.
Còn Huy thì đang đóng vai gì trong câu chuyện này đây nhỉ?
Từ hồi ghép đôi với Phong, Linh…
- Không nhắn tin cho nó vào buổi sáng nữa! “Mày cứ kêu tao nhắn tin buổi sáng làm mất giấc ngủ ngon của mày”.
- Sửa cái xe và tự thân vận động đi học. “Tao mà cứ đi với mày lại hại mày không có người yêu”.
- Vẫn bám nó nhưng không 14/ 24 nữa!
- Vê vê và vê vê.
Huy trở thành người thứ 3 bất đắc dĩ giữa câu chuyện của Phong và Linh. Trong cái thế giới của gió và chuông, một áng mây rồi sẽ phải trôi về đâu?
Nó ghét cái tính nhút nhát của bản thân. Nó ước gì bản thân có thể nói với Linh cái cảm giác nhói đau khi Linh cứ kể về Phong – người giành được tình cảm của Linh – mà không phải nó, hay khi Phong đang hành nó đủ 7 ngày 1 tuần với cái tin nhắn cùng 1 nội dung trên.
Rồi những tình cảm cũng phải tạm gác lại
để chuẩn bị cho một kì thi Đại học sắp tới
mở ra những ngưỡng cửa cuộc đời của mỗi
đứa chúng nó…
5.
Những ngày cuối của năm lớp 12…
Những cuốn sổ Lưu bút chuyền tay nhau lưu giữ từng kỉ niệm của những năm cấp 3 ngọt ngào.
· Mày khai sổ cho tao nha! – Linh đặt quyển sổ màu hồng nhạt lên bàn Huy.
· Mày mà cũng còn nhớ đến tao cơ đấy!
· Tao lúc nào chả nhớ đến mày.
· Chuyện mày với Phong sao rồi? Lâu rồi tao không nghe mày kể.
· Thì là vì không còn gì để kể!
· Là sao?
· Là bọn tao “hết” lâu rồi chứ sao!
· Sao lại hết?
· Hết 6 tháng rồi!
· 6 tháng thì sao?
· Phong mắc bệnh tim bẩm sinh. Nó muốn “xin” tao 6 tháng để yêu nhau, mà tao lại không muốn nó buồn. Nó ra nước ngoài chữa bệnh rồi. Chả biết sao nữa.
· […]
Ra vậy, đó chính là câu trả lời cho cái tin nhắn Phong send cho Huy.
Vậy tức là giờ chỉ còn nó với Linh thôi. Liệu nó có đủ cái dũng khí để thổ lộ với Linh như đã nuôi dưỡng tình cảm ấy suốt gần 2 năm qua?
12h đêm cùng ngày…
[1 Message Received]
“Linh: May ranh khong, Online di”
“ Phong: Hoc sinh 12 co bao gio ranh khong co nuong, doi tao mot chut…”
[Bip bip: Huy is now online]
Huy: Lại không ngủ được hở mày?
_Phong Linh_: Tốt nghiệp xong tao sẽ đi du học.
Huy: Vậy à, mày đi đâu?
_Phong Linh_: Sao mày không hỏi lý do bây giờ tao mới nói với mày?
Huy: Có sao đâu. Tao không phải bảo mẫu của mày, đâu thể bắt mày chuyện gì cũng phải nói với ngay tao!
_Phong Linh_: Thế tao nhầm rồi, tao cứ nghĩ mày sẽ buồn cơ, dù chỉ một chút xíu thôi.
Huy: Thế mày chuẩn bị đến đâu rồi?
_Phong Linh_: Gần xong rồi, chỉ còn mua sắm vài thứ thôi.
Huy: Chúc mừng mày nha.
_Phong Linh_: Chỉ vậy thôi à?
Huy: Ừm.
Lặng đi 1 lúc, không biết từ bao giờ chúng nó lại
nói chuyện khách sáo với nhau vậy.
_Phong Linh_: Mày yêu tao phải không?
Câu nói của Linh phá vỡ bầu im lặng, nhưng
lại khiến Huy bối rối 1 lúc. Đây có phải
cơ hội để nó thổ lộ hết ra không?
Huy: Ai bảo mày vậy? Bọn ở lớp à?
_Phong Linh_: Không.
Huy: Thế ai? Bọn học thêm Hoá?
_Phong Linh_: Không.
Huy: Thế ai?
_Phong Linh_: Tao đoán vậy. Chắc tao điên rồi. Thôi đi ngủ sớm đi vậy. Ngủ ngon ha.
Huy: Nhưng là thật đó!
_Phong Linh_: Chuyện gì thật?
Huy: Tao yêu mày!
_Phong Linh_: Tao call mày hát ru tao ngủ nha! Lâu rồi tao không được nghe mày hát.
[…]
Và như có một phép lạ nào đó đưa chúng nó
trở lại những ngày tháng trước đây!
Là chất giọng ấm áp dịu dàng của Huy, luôn vỗ về Linh mỗi khi nó cảm thấy hụt hẫng. Linh thấy nhớ biết mấy, những ngày tháng chúng nó thân đến độ ai cũng tưởng hai đứa yêu nhau.
· Mày biết từ bao giờ? – Kết thúc “Chúc bé ngủ ngon”, Huy hỏi Linh.
· Chuyện gì cơ?
· Chuyện “Tao yêu mày” ấy.
· Lâu rồi.
· Là từ bao giờ?
· Nửa năm trước, hoặc lâu hơn thế.
· Sao mày biết? – Huy xấu hổ. Nó cứ tưởng Linh không biết, nghĩ lại nhiều lần giờ thấy ngượng thật.
· Cảm tính! – Linh phá lên cười.
· Có gì đáng cười chứ. – Huy giả bộ giận dỗi.
· Tại mày ngốc quá nên tao thích chọc mày lắm cơ.
· Mày ác thật, biết vậy mà còn cứ… ôm tao! – Giọng Huy càng lúc càng bé như sợ có ai nghe thấy.
· Mày không thích tao ôm mày à?
· Không phải vậy.
· Thế là có đúng không.
· Ừ. – Cuối cùng thì Huy cũng chịu thú nhận.
· Mai qua đón tao đi học nhé!
· Vì sao? Xe mày đâu có hỏng!
· Xe tao chưa bao giờ hỏng cả! Là tao muốn ôm mày thôi.
[Ngưng trong giây lát]
· Thôi mày đi ngủ sớm đi. Con gái ngủ muộn không tốt đâu!
· Ngủ ngon ha.
· Ngủ ngon, thiên thần của tao! – Huy nói rồi dập máy trước. Trước giờ Linh với nó mà “con cà con kê” thì lâu lắm, nên Huy cứ hay phải dập máy trước. Nhưng lần này là vì xấu hổ.
Hai đứa chúng nó sẽ có 1 đêm dài đây!
6.
Sáng hôm sau
Ngày liên hoan chia tay…
6h sáng…
[1 Message Received]
“Linh: May ngu day chua? 6h30 qua don tao ha!”
6h30, cổng nhà Linh…
Mới sáng mà nắng đã chói.
Nó nhìn thấy thiên thần của nó dịu dàng
trong tà áo dài trắng còn thanh khiết hơn cả nắng.
Đừng hỏi nó cảm thấy xao xuyến cỡ nào trong tim!
· Sao mày kêu tao qua đón sớm thế?
· Ừ. Tao với mày đi quanh Hồ Gươm một vòng nha! – Linh leo lên xe Huy. Cái kiểu “bỗng – dưng – muốn – làm – một – cái – gì – đó” của Linh chẳng hề thay đổi.
· Sáng sớm đi quanh Hồ Gươm làm gì?
Linh không trả lời, nó lại ôm Huy như trước, cái kiểu dụi tóc vào lưng áo Huy khiến tim Huy đập mạnh.
Hồ Gươm, một ngày có gió nhẹ…
· Vậy mày có yêu tao không? – Lần đầu tiên trong lịch sử, Huy dẹp bỏ được cái tính ngại ngùng khó chữa để hỏi thẳng Linh.
· Để tao nghĩ nhé!
· Bao lâu?
· 5s. – Linh phá ra cười.
· 1… 2… 3… 4… 5. – Huy đếm chầm chậm như sợ phép màu tan mất.
· Tao không nói đâu. – Nói rồi Linh lại còn cười to hơn. Huy ngượng đỏ mặt.
· Tao yêu mày, tao yêu mày, Linh ạ! – Huy hét to mặc kệ người đi đường quay lại và ngó nó như một thằng khùng.
Khi yêu người ta có đứt vài cái dây thần kinh xấu hổ cũng là chuyện thường!
Rồi đây khi cánh cửa cấp 3 khép lại, mỗi đứa chúng nó sẽ có một phương trời để hướng tới.
Linh đi du học. Huy thi Bách Khoa.
Khúc cuối của câu truyện đành để dở dang vậy.
KẾT: Tình yêu như những miếng ghép không khít. Không có ai hợp ai 100% cả! Cứ đi tìm một tình yêu hoàn hảo mà bỏ lại phía sau những cảm xúc đẹp đẽ, thì bạn là kẻ ngốc đó.
Giống như mây với chuông gió! Cũng đâu có sao!.
************************o/o***************************
Thêm một lần nữa nhé!
Mỗi lần đứng trước cửa nhà tôi là cô gái ấy sẽ chuẩn bị nói một câu chuyện, dài và lộn xộn. Còn tôi thì luôn chỉ lắng nghe, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói.
Đó là ngày cuối cùng của tháng Mười, mưa mang cái rét đầu mùa ùa vào lòng Hà Nội. Những con đường trùng xuống, ảm đạm trong một màn mưa miên man và day dứt. Khi tôi đang ngồi bên cửa sổ căn gác nhỏ của mình, đọc một số tài liệu cho cuộc họp chuyên môn, những hạt mưa hoà vào nhau rồi lăn dài thành những dòng tiếc nuối phía bên ngoài lớp kính, cô gái đó tìm đến trước cửa nhà tôi. Em đứng trước bậc thềm, giũ nhẹ chiếc ô in hình nhiều bông hoa nhỏ màu cam ngả nâu xếp thành những vòng tròn đồng tâm cho những hạt nước mưa rơi xuống và đưa ngón tay trắng bệch nhấn vào chuông cửa. Nửa phút sau, cánh cửa mở ra. Em đứng trước tôi, mắt nhìn thẳng, cái cổ cao hơi vươn lên dường như đang cố tìm cho mình âm vực của sự bình tĩnh. Và em tìm được. Bình thản, em nhìn vào mắt tôi:
- Em cần nói chuyện.
Em co người, vùi mình vào chiếc gối màu xanh nhạt đặt ở góc chiếc ghế đệm trắng, mắt nhìn đăm đăm vào bức tranh “Phố” treo ở bức tường đối diện. Tôi lặng im nghe em nói, lặng im như từ trước đến giờ vẫn vậy, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói. Người ta nghĩ em nên có một người có thể khiến em tin tưởng và tâm sự, bởi có một ngày, họ nhận ra em không có đến một người bạn thực sự. Em chìm trong câu chuyện của mình, miên man nói, mắt vẫn không rời bức tranh trên tường – bức tranh vẽ một góc phố nào đó của Hà Nội với những đường nét đơn giản và gam màu của quen thuộc của mùa Thu. Câu chuyện dài ra theo những lúc đến giảng đường, về nhà, ngồi vào bàn ăn, bữa trưa một mình, những món ăn từ rau đến thịt, đến cả chiếc đĩa đựng những quả táo, chiếc găng tay lấy đồ nướng trong lò của cô giúp việc tên Hoài, chương trình tivi lúc ba giờ chiều, chiếc áo dài cô biên tập viên mặc, bản nhạc đàn bên dương cầm đứt đoạn bởi cơn mưa, và mùi mưa lạnh giá tràn căn phòng…
- Bây giờ anh muốn làm gì? – Em đột ngột quay sang và hỏi tôi.
- Làm gì à? – Tôi hỏi lại trong lúc tìm kiếm một suy nghĩ – Tôi muốn một giấc ngủ dài, quên tuốt những cuộc họp rắc rối. Khi tỉnh dậy, tôi sẽ ăn một tô phở nóng.
- Em chẳng thích ngủ, và cũng chẳng muốn ăn phở. – Em nhún vai.
- …
- Em chỉ muốn đi…
- …
- Hôm nay đủ rồi. Em về đây!
- Đủ rồi? – Tôi nhìn em hoài nghi.
- Vâng, đủ rồi!
- Tôi thấy có chuyện gì đó khác!
- Anh mắc bệnh nghề nghiệp nặng quá rồi đấy. Có lẽ với bác sỹ tâm lý thì đầu óc ai cũng có vấn đề! – Em cầm chiếc ô với những vòng tròn hoa đồng tâm lên, bước về phía cánh cửa.
- Em cứ quay lại nếu thấy cần!
…
Đó là cuối chiều của một ngày cuối tháng Mười, trời tối sớm, không gian là một màu ảm đạm và buồn bã. Bốn mươi lăm phút sau khi ‘bệnh nhân’ của tôi bước ra khỏi cánh cửa, tôi đã quay lại và tiếp tục nhấn chìm mình trong đám tài liệu với mong muốn về một giấc ngủ dài và tô phở nóng sau khi thức dậy. Ngoài cửa kính, mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt, những cành cây run rẩy trong từng cơn gió lạnh. Trong một thoáng, tiếng chuông cửa kéo tư tưởng vừa tự do bay tung lung quay lại với căn phòng nhỏ. Cô gái ấy lại đang đứng trước cửa nhà tôi, tay giũ nhẹ chiếc ô in hình những bông hoa li ti xếp thành nhiều vòng tròn đồng tâm. Nửa phút sau, cánh cửa mở ra. Em đứng đó, những sợi tóc thấm nước mưa, bết lại thành những lọn nhỏ, vai áo trắng và gấu quần jeans thì đã ướt nhẹp. Em ngước lên, lặng lẽ nhìn tôi bằng ánh mắt trong suốt, đôi môi mím chặt và cố giữ cho mình đứng vững trên đôi chân run rẩy vì lạnh.
- Tôi nhớ em có mang ô !
- Vâng… – Em cúi mắt xuống.
- Vào đi ! – Tôi đẩy vai em qua khỏi cánh cửa. – Và nói cho tôi nghe đã xảy ra chuyện gì.
Căn phòng tê cứng trong im lặng. Em so vai trong chiếc chăn mỏng và duỗi nhẹ những ngón chân đỏ ửng – dường như đã đi bộ rất xa, xoay nhẹ người trong bộ đồ rộng rãi tôi đưa em thay trước đó, mắt vẫn đăm đăm nhìn vào bức tranh ‘Phố’ treo trên tường, màu sắc ấm áp hơn đôi chút với cái chụp đèn vừa bật sáng. Tôi ngồi vào chiếc ghế bên cạnh và chờ đợi. Cảm giác thật khó tả khi nhìn vào em trong khoảnh khắc đó, giống như em đang quay lưng về phía tôi, quay lưng lại với thế giới đằng sau, gương mặt chìm trong bóng tối của sự cô độc đang khao khát được chia sẻ. Em nhắm mắt:
- Ba mẹ em ly hôn rồi. Sáng nay mẹ đã lên máy bay…
- …
- Mẹ sang Ý, còn em thì chưa bao giờ thích nước Ý cả. Em chỉ muốn Hà Nội.
- …
- Ba nói với em: ‘Ba rất tiếc’. Và chiều nay, ba đi Nha Trang dự hội nghị…
- …
- Cô Hoài rất buồn vì mẹ đi. Chiều nghe tin con trai cô ấy ở quê ốm. Thế nên cô ấy đã xin nghỉ ba ngày… Em dặn cô ấy nghỉ một tuần. Em nói em tự lo được…
- …
- Dù sao em cũng đã 21 tuổi rồi. Em đã rất lớn. Em đã học qua lớp nấu ăn, biết dọn nhà, đến trường, về nhà, chơi dương cầm hoặc xem tivi khi buồn… Không còn là con bé 6 tuổi phải để người lớn giục đi ngủ…
- …
- Ba không hay ở nhà với em. Mẹ cũng thế…
- …
- Suy cho cùng, em chỉ quen với sự có mặt của cô Hoài. Em chẳng thấy có gì thay đổi ngoài sự vắng mặt của cô ấy. Nhưng…
- …
- Hôm nay em ở lại đây được không ? – Em choàng mở mắt rồi quay sang nhìn tôi, vẫn ánh nhìn trong suốt nhưng lấp lánh những niềm hy vọng của một đứa trẻ.
- Nếu em muốn. Nhưng em sẽ nấu bữa tối, đồ ăn có trong tủ lạnh. – Không tỏ ra ngạc nhiên, tôi khoát tay làm một động tác chỉ về phía nhà bếp.
Em nhoẻn cười, gạt chiếc chăn mỏng sang, đi về phía nhà bếp, bỏ mặc tôi phía sau – đăm đăm nhìn vào bóng gót chân em thấp thoáng sau gấu quần phải xắn lên vì quá dài.
…
Đó là một buổi tối của ngày cuối tháng Mười, căn phòng hơi se lại bởi cái rét đầu tiên vừa mới về ngày hôm qua giữa lòng thành phố. Phòng ăn ấm áp với những chiếc đèn rủ xuống từ trần nhà, toả ra thứ ánh sáng màu mật ong loãng dịu nhẹ. Em đặt tô canh xuống bàn, đến gần và hôn nhẹ lên tóc tôi. Tôi ngạc nhiên nhìn em. Em cười :
- Như một gia đình vậy !
Ừ, “như một gia đình”. Đã lâu rồi, tôi không thấy trong lòng nhẹ nhõm đến lạ lùng như vậy. Có lẽ việc sống quá lâu với những bữa ăn một mình khiến khoảnh khắc này trở nên rất khác biệt.
- - Tại sao anh không sống với ba mẹ?
- - …
- - Ba mẹ anh không giống ba mẹ em. Họ vui hơn mà! – Em ngước mắt nhìn lên những chiếc đèn, mắt long lanh sáng với những ý nghĩ vui vẻ về ba mẹ tôi.
- - …
- - Anh thử món canh đi. Em vừa đọc công thức làm nó trên gói hạt nêm. – Em mỉm cười – Em chưa từng làm, cũng chưa ăn bao giờ. Hồi trước, em gọi đó là Món canh cho Thỏ. Có quá nhiều loại củ, anh thấy không…
- - …
- - Anh thấy ngon chứ? Cả món này nữa… Trong tủ của anh rất nhiều đồ… Chị ấy mua cho anh hả?
- - “Chị ấy”? – Tôi ngước lên – À, mẹ tôi.
Em ngậm đầu đũa, mắt lại ngước về phía những bóng đèn.
Phần còn lại của bữa tối trôi qua im lặng. Gần hai năm, tôi đã tạo ra một thói quen là nghe em nói và không can thiệp nhiều vào mạch ngôn từ của em. Cho đến lúc muốn nói về bữa tối dành cho Thỏ với 70% rau củ quả thì bắt gặp những suy nghĩ trong mắt em. Ừ, có lẽ sự vui vẻ lúc này đối nghịch quá với nỗi buồn em mang theo. Có một gia đình vừa mới tan vỡ.
…
Đó là đêm cuối tháng Mười trời mưa, khi đồng hồ đang chỉ về những giờ cuối cùng của ngày, cô gái ấy và tôi đang ngồi trên những chiếc ghế khác nhau, theo dõi một chương trình tổng hợp bóng đá. Một lát sau, em đứng dậy, làm một điệu bộ rón rén rất buồn cười và đi về phía tôi trên những ngón chân. Em ngồi xuống tấm thảm dưới chân tôi, vươn tay choàng qua cổ tôi:
- Em chỉ muốn được ôm thật chặt!
Một vài giây để cảm nhận mùi hoa Lavender trên tóc em.
- Lẽ ra anh nên nói những lời vui vẻ trong bữa tối chứ? Ăn tối với anh thật là chán!
- …
Tôi đưa tay và ôm lấy em. Cái ôm chặt tốt cho một thân thể rã rời sau những ngày mệt mỏi. Nghe cánh tay em siết lại trên cổ tôi, để gần nhau thêm một chút.
- Nếu em muốn hôn anh thì sao? – Em thì thầm cùng với một nụ cười nghịch ngợm.
- Em có biết mình đang đi đâu không?
- Có!
Và chỉ một động tác đơn giản, em áp môi em vào môi tôi. Đó là những thời khắc cuối cùng của tháng Mười, khi ngoài trời, mưa vẫn nặng hạt rơi, gió thổi lạnh từng cơn, và phía bên trong căn phòng, chúng tôi đã hôn nhau rất lâu…

…
- Anh sẽ nhường giường của anh cho em chứ?
- Em sẽ ngủ ở salon, tiểu thư ạ!
- Đàn ông galant sẽ nhường giường nệm cho phụ nữ và ngủ ở trên ghế!
- Hãy ra salon nằm đi, em sẽ có một chút kinh nghiệm mới mẻ. Tôi nghĩ là em đã chán giường nệm rồi đúng không?
- Anh không galant chút nào!
- Cảm ơn vì lời khen!
Tháng Mười đang trôi qua những giây cuối cùng. Khi cô gái ấy đã cuộn mình trong tấm chăn ấm và nằm im trên ghế salon trong phòng khách, khuôn mặt giấu vào chiếc gối mềm màu xanh cốm nhạt, tôi trở lại phòng ngủ, khép cửa lại và vùi người vào đám chăn gối của mình. Tôi đã nghĩ, nếu có thể, tôi muốn hôn cô ấy thêm một lần nữa, và có thể là một lần nữa, một lần nữa…
…
- Em vừa bò vào giường tôi đấy! Em là một cô bé hư hỏng ! – Tôi gối đầu lên cánh tay mình, hé mắt nhìn em trong ánh đèn ngủ màu cam nhạt.
- Không, em không hư hỏng! – Em chun mũi bướng bỉnh. – Ở ngoài đó sợ lắm, gió cứ thổi mãi. Cành cây đập vào cửa sổ nhà anh nghe như có ai gõ cửa vậy!
- Em thật nhát gan, chẳng chịu nổi lấy năm phút một mình!
- Không! Chẳng qua đây đâu phải nhà em? Em không quen.
- Em đã lê la ở đây gần hai năm rồi!
- Nhưng vẫn không phải nhà em…
- Em không sợ tôi sẽ làm gì em sao?
- Anh sẽ làm gì em à ?
- Có thể !
- Nhưng em đang mặc một bộ đồ buồn cười và chẳng sexy chút nào hết !
- Thế thì sao ? Em không thấy lúc nãy tôi hôn em rất say sưa đấy à ?
- Anh thích hôn em đấy chứ ?
- …
- Đấy là nụ hôn thứ hai của em.
- Thứ hai ?
- Lần đầu tiên khi em học lớp 11, cậu bạn cùng lớp. Em thấy nó rất khó chịu và bọn em đã không hẹn hò thêm nữa.
- Vậy lần này thế nào ?
- Khó chịu bình thường ! – Em cười.
- Em nói dối. Tôi thấy là em cũng rất say sưa!
- …
- Thôi ngủ đi. Em tránh xa tôi ra. Tôi sợ những móng tay của em! Nếu thức khuya hơn nữa, mai tôi sẽ muộn làm và tôi sẽ giết em.
- Được thôi! – Em nhướn mày và quay đi.
Chúng tôi nằm quay lưng vào nhau. Tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm từ cô gái ấy, một luồng ấm áp với những cảm xúc rất buồn cười. Bên cạnh tôi, một cô gái 21 tuổi, dường như chưa kịp lớn bởi tuổi thơ thiếu sót quá nhiều ký ức, để thậm chí không thể cảm nhận được sự tan vỡ, không biết cách khóc khi ba mẹ mình ly hôn, nói rất nhiều mỗi lần đến gặp tôi, chỉ yêu cầu được lắng nghe bởi như thế với em đã là đủ, đề nghị được ở lại nhà tôi vào một tối tháng Mười mưa lạnh buốt và chui vào giường tôi lúc Mười hai giờ đêm nhưng lại làm cho tôi có cái cảm giác thật yên lòng, vì tôi biết mình sẽ không “làm gì”. Sự xuất hiện của em trong căn nhà buồn tẻ này đã trở nên tự nhiên và thân quen quá đỗi. Có lẽ đó là, cảm giác cần che chở và không thể làm tổn thương một cô gái đã quen với việc bị thương quá nhiều trong đống nhung lụa của mình…
…
************************o/o***************************
“Có một điều anh đã không ngờ tới, đó là… Em yêu anh!”
Em
Xinh đẹp, học giỏi, hoa khôi của khoa Tự Nhiên – vốn vẫn được ví là bầy sói hoang đang khát thịt thỏ.
Em
17 tuổi, năng động, trẻ trung, nhí nhảnh như ngọn gió mới thổi vào cuộc đời anh, làm một góc phẳng lặng im lìm “đành phải” lăn tăn gợn sóng không ngừng.
* *
*
Tháng 9. Trời Hà Nội điên cuồng dìm người ta trong bể lửa.
Một nguyên nhân thật tuyệt vời cho lũ sinh viên tự nhiên năm 1 thay phiên nhau nghỉ học với muôn vàn lý do mà có trời mới thấu (Hôm nay em đau đầu, ngày mai em cảm nắng, ngày kia em trúng gió, ngày kìa em…vào viện thăm bạn em bị đau đầu)!
Làm sao mà học nhét nổi một nửa chữ vào đầu, khi mà thời tiết kinh khủng cỡ này được chứ?
Lấy đâu ra động lực để đi học chứ, trong khi cả lớp lại là một bầy sói già nhìn nhau?
Quái đản, vẫn biết khối tự nhiên của trường vốn hiếm con gái nổi tiếng, nhưng có lẽ trong lịch sử Khoa Hoá, chưa bao giờ có một năm nào mà cả lớp, bảy mươi chín người, đều là con trai! Ngày nhận lớp, một số (rất lớn) con trai lớp Hoá đã khóc không ra nước mắt và rú lên một cách đầy đau khổ, sau khi đã tra đi tra lại sắp rách cả tờ danh sách lớp: “Ta hận! Ta hận! Ta hận!!!”
* *
*
Tháng 10. Cái nóng của Hà Nội chưa hề thuyên giảm. Em nhập học.
Em đỗ nguyện vọng 2.
Anh dám chắc rằng cả trường đã được phen đứng tim khi lũ con trai lớp Hoa hú lên ầm ĩ vì cái thông tin “vịt què gà chết” từ miệng một đứa khỉ gió nào đó: “Báo cho chúng mày một tin động trời, lớp mình sắp sửa có thêm một bóng hồng. Xinh cực kì luôn!!! Tao vừa gặp ở phòng Tài vụ.”
Tạ ơn Chúa! Lớp Hoá đã thoát khỏi cái bóng tự kỷ bao trùm suốt hơn một tháng giời!
* *
*
Ngày đầu tiên em đến lớp, mái tóc đen dài đến hông làm anh nhớ mãi! Con gái bây giờ đâu còn mấy ai nuôi được tóc dài tự nhiên như vậy nữa!
“Xin chào mọi người, tớ là Kiêu Khả Dương. Gọi tớ là Dương Dương ^^!”
Tụi con trai trong lớp được phen nháo nhào lên:
“Nghe nói Dương Dương mới 17t thôi phải không? Muội muội của cả lớp!!”
“Dương Dương có người yêu chưa?”
“Dương Dương quê ở đâu?
“Dương Dương….”
[…]
Ngày thứ hai em đến lớp, anh shock nặng. Mái tóc chỉ còn ngắn củn lủn đến ngang vai! Em làm cái trò gì với tóc mình vậy??!!!
Anh quan sát em. Khá thường xuyên. Tất cả đều trong im lặng. Khi đó, anh cũng không suy nghĩ nhiều, tự nhiên thấy bị ấn tượng với một đứa con gái thú vị như em.
Bọn con trai trong lớp tíu tít ríu rít huynh huynh muội muội với em. Anh không bắt chuyện với em : ). Anh không phải là nhát gái hay sư cụ ni cô gì đó! Chỉ là anh thấy chưa đến lúc, nên anh im lặng. Mà dù không có anh, với cái danh khỉ gió lớp trưởng, hướng dẫn và giúp đỡ em (theo nguyện vọng của bà cô già chủ nhiệm), em vẫn sẽ và thực sự là đã hoà đồng với cả lớp chỉ trong vài ngày.
Em nhớ tên khá nhiều thằng trong lớp, và anh cá là bất cứ thằng con trai nào cũng sẵn sàng nhảy ra giúp đỡ em, nếu em mở miệng. Thằng khỉ Hiểu Anh lúc nào cũng bám riết lấy em: “Dương Dương muội muội có khát nước không, huynh mua nước mía cho”… Anh, những lúc ấy, rất rất muốn cầm quyển sử Đảng (dày như quyển từ điển) phang cho nó vài cái vào đầu cho bớt dại gái.
Chúng nó đua nhau xem ai cưa đổ em trước. Chúng nó đi học đầy đủ, ngay cả những tiết học chán ngắt nhất, và kể cả những ngày mưa to nhất! Tinh thần học tập lên cao quá xá, khiến bất cứ giáo viên nào lên lớp cũng đều giật mình sửng sốt.
* *
*
“Dương Dương (duongduong…) muốn thêm bạn vào danh sách bạn bè. Đồng ý/ Từ chối?”
Dương Dương : Lớp trưởng phải không? Em là Dương Dương ^^!.
Duy Duy : Anh biết.
Dương Dương : Lớp trưởng rảnh không? Hướng dẫn em cách đăng ký thi các phân môn nhé ^^!.
Duy Duy : Để mai lên lớp nhé!
Dương Dương : Trên lớp, lớp trưởng hay nhìn em lắm phải không, toàn làm em tim đập thình thịch *nháy nháy mắt*.
Duy Duy : Em có mắt sau gáy à?
Dương Dương : Anh không định phản đối à?
Duy Duy : Không, đúng thế mà!
Dương Dương : Em chỉ định trêu lớp trưởng thôi, ai dè bị anh phủ đầu lại. Anh đáng sợ thật!
Duy Duy : Với con trai, ai em cũng đùa thế à?
Dương Dương : Đương nhiên là không!
Duy Duy : Thế anh là trường hợp đặc biệt à?
Dương Dương : Có thể xem như là vậy!
Duy Duy : Sao lại là có thể?
Dương Dương : Nghe nói lớp trưởng là thủ khoa trường minh năm nay phải không? (Em đổi chủ đề.)
Duy Duy : Em nghe ai nói?
Dương Dương : 27 điểm, lớp trưởng có thể đỗ bất kỳ trường nào top đầu, sao lớp trưởng lại chọn khoa Hoá trường mình? (Em bơ câu hỏi của anh, lần thứ 2.)
Duy Duy : Top đầu với người khác, chứ không phải Top đầu với anh!
Duy Duy : 10 điểm Toán, 9,5 điểm Lý, 2,5 điểm Hoá. Sao em lại chọn khoa Hoá?
Dương Dương : Anh điều tra em à?
Duy Duy : Kiêu Khả Dương, sinh ngày 27/ 03, đi học sớm một năm, nhà ở Cầu Giấy, quê gốc ở Hải Phòng, sở thích: truyện tranh và âm nhạc, trượt nguyện vọng 1 Kinh tế quốc dân vì thiếu nửa điểm, 12 năm đều là học sinh giỏi, học bạ đẹp, được bạn bè yêu quý. Em muốn bổ sung gì không?
Dương Dương : Có vẻ chỉ còn thiếu chiều cao, cân nặng, số đo ba vòng thôi nhỉ?
Duy Duy : Nếu em cung cấp thông tin thêm, anh sẽ ghi bổ sung.
Dương Dương : Vô duyên
Duy Duy : Em tự nghĩ ra mà, và em chưa trả lời câu hỏi của anh.
Dương Dương : Em có thể thi vì em thích chứ!
Duy Duy : Đương nhiên! Mà em đánh bừa C hết cả bài thi môn Hoá à?
Dương Dương : Ặc, sao anh biết?
Duy Duy : Này, đừng đùa chứ!
Dương Dương : Em không có ý định đùa mà
Duy Duy : Em học kém Hoá vậy sao lại chọn Khoa Hoá, trong khi Lý và Toán điểm em rất cao chứ?
Dương Dương : Em trả lời anh rồi mà!
Duy Duy : Em ngang thật!
Dương Dương : Anh không phải người đầu tiên phát ngôn câu này!
Duy Duy : Người thi cái trường này, đúng là chẳng có ai là bình thường!
Dương Dương : Cũng có thể! Em không muốn đỗ KTQD, và số phận cũng coi như là ưu ái với em. Xém tí nữa thì em trượt cả Nguyện vọng 2 rồi.
Anh chợt nhớ ra, em vừa đủ điểm đỗ Nguyện vọng 2.
Duy Duy : Sao em không thích KTQD mà vẫn thi?
Dương Dương : Em phải thi mặc dù em không muốn!
Duy Duy : Em đừng ngang nữa!
Dương Dương : Ờ, thì là bố mẹ muốn em theo kinh tế, còn em thì thích Hoá. Anh không biết đấy chứ, hoá em học khá tốt đó *đỏ mặt*.
Duy Duy : Em không chỉ ngang mà còn liều nữa… *thở dài*1
Dương Dương : Anh sẽ còn biết nhiều “đức tính tốt’ của em hơn nữa, nếu anh nói chuyện với em *chớp chớp*.
Duy Duy : Vui vì được biết em.
Dương Dương : Mong anh giúp đỡ thêm.
[…]
* *
*
Tắt cửa sổ chat, tim anh vẫn còn đập nhanh. Lần đầu tiên nói chuyện với em, hoàn toàn không có trong dự tính của anh! Mọi thứ trong cuộc đời anh, đều phải trải qua một phép tính toán để có kết quả hoàn mĩ nhất, trừ em J. Mọi thứ đến quá nhanh, lúc anh nhận ra, thì trái tim khó bảo đã đột ngột rung động… từ bao giờ!
Bắt chuyện với một người, hoá ra lại là việc đơn giản như vậy!
* *
*
“Khả Dương, em đi photo tài liệu cho các bạn nhé!”
“Em xin phép cô cho em đi cùng Khả Dương” – Hiểu Anh đột ngột giơ tay, mặt hớn ha hớn hở.
“Em thưa cô em cũng muốn đi!” – Lại một cánh tay nữa giơ lên.
“Em, em cũng muốn đi cô ơi!!”
“Em nữa, em nữa…!”
Chỉ một lúc là cả lớp nháo nhác lên. Bọn này, thật là, dù là cưa cẩm con gái cũng không nên lộ liễu tranh giành nhau vậy chứ!! Cô giáo nhìn bọn nó một hồi, lớn giọng trấn áp:
“Chỉ có mấy tờ giấy thôi, làm gì mà phải rủ nhau cùng đi bê! Lớp trường Khánh Duy, em đi photo hộ cô đi! Còn lại ở yên hết trong lớp”.
“Dạ”
Anh đi ra cửa lớp. Em ngẩng đầu lên nhìn anh. Trong một thoáng, anh không kịp hiểu ý nghĩa ánh mắt của em.
* *
*
“Lớp trưởng, làm gì mà đi nhanh vậy… Hộc hộc…” – Em đuổi theo.
“Ơ, em đi theo anh làm gì?” – Anh ngần người ra.
“Cô đưa sót bài tập cho anh!” – Em giải thích, tiện tay chìa ra tập giấy trên tay.
“À ừ!”
“Nhiều giấy tờ vậy, anh ôm hết không, hay để em phụ cho.” – Em cười. Nụ cười tươi như nắng làm anh ngỡ ngàng trong giây phút! Một thoáng suy nghĩ lướt qua trong đầu anh: Em đừng cười như thế trước mặt đứa con trai khác ngoài anh nhé!”
“Em đi cùng luôn đi!” – Anh nói. Đương nhiên anh hiểu ý em, chẳng qua muốn viện cớ đi cùng nói chuyện. Nhưng quả thực anh cũng đang muốn thế.
“Lớp trưởng kiêm luôn culi sai vặt à!” – Em đùa.
“Lớp trưởng cái khỉ gì chứ, toàn osin cộng với “thớt” chùa để các thầy cô chém thôi!” – Anh càu nhàu.
“Thế sao anh lại xung phong?”
“Đầu óc anh vẫn bình thường! Ngày nhập học là mồng 10, thế là cô chủ nhiệm phán quyết ai STT 10 làm lớp trưởng luôn!”
Em bật cười.
* *
*
Em bước vào cuộc đời anh, nhanh và đơn giản hơn bất cứ thứ gì anh từng nghĩ đến! Em ấm áp, nhẹ nhàng, tình cảm và vui vẻ!
Lần đầu tiên biết yêu là gì, mọi thứ đều thật mới!
Anh không thể rời mắt khỏi em, nếu em vẫn còn trong tầm nhìn của anh!
Anh hầu như không quên bất cứ thứ gì mà em từng nói với anh, và thỉng thoảng mang ra ôn lại trong đầu!
Anh cảm thấy người như nóng lên, khi thấy thằng con trai khác la liếm chỗ em.
Tim anh đập thình thịch khi nói chuyện với em, dù chỉ là trên yahoo!
Anh mò mẫm vào blog, facebook, … của em vì muốn chạm gần hơn đến thế giới của em!
Anh tự nhiên vui một cách lạ kì, khi thấy em cũng có thói quen kí tên “KD.” giống anh!
Lần đầu yêu, e dè có, ngốc nghếch có, lo lắng có, hồi hộp cũng có, và cả sợ em sẽ … nhận ra tình cảm của anh nữa chứ!
Lần đầu anh dám nghe theo con tim của mình, trước khi sử dụng cái đầu!
Những tưởng, mọi thứ cứ đơn giản, cứ nhẹ nhàng thế thôi, tình cảm của mình cũng sẽ cứ lớn lên từng ngày như thế, cho đến khi anh đủ cam đảm nhìn vào mắt em và nói: “Anh yêu em!” thì…
* *
*
“Ê, tối nay mày có đi sinh nhật Hiểu Anh không? Nó tổ chức ở quán ăn nhà nó đấy. Nghe nói tối nay có màn Hot.” – Nam Anh phấn khích nói.
“Màn Hot là màn gì?”
“Ờ, nghe nói sẽ có màn… tỏ tình!!”
“Hở?”
“Cái thằng này, mày đừng mở to mắt vậy tao ghê lắm! Tỏ tình với Dương Dương chứ còn ai ở đây!! Nhớ đi nhé!”
“Khoan, Hiểu Anh thích Dương Dương à?”
“Giời ạ chuyện này ai chả biết chứ cái thằng này! Làm gì mà cứ tỏ vẻ không biết gì thế? Mọi ngày mày tinh lắm cơ mà!”
“Thế còn Dương Dương?”
“Không biết, nhưng nghe đâu có đứa lớp mình từng chúng nó từng đi chơi riêng! Chắc tiểu muội nhà mình cũng thích…!!!” – Nam Anh bật loa liên tục – “Than ôi! Bóng hồng duy nhất của khoa Hoá đã có chủ rồi!!!
Nghe xong, anh đờ người ra một lúc lâu, không biết nói gì! Ngực thắt lại đau nhói, cảm tưởng như rơi vào một vùng vô trọng lượng khiến không thể đứng vững được trên đôi chân mình!
Anh đã không nhớ ra là rất nhiều người thích em, và anh cứ mặc định trong đầu là em chưa thích ai
. Khả năng tính xác xuất của anh, sao lại kém đi kinh khủng vậy nhỉ?
Lần đầu tiên biết yêu, cũng là lần đầu tiên nếm mùi vụ bị bỏ rơi, không ngờ nó lại chát vậy. Anh cười nhạt.
Tối hôm đấy, anh vẫn đến! Em xinh đẹp, duyên dáng, nổi bật, em là tâm điểm của bữa tiệc, ai cũng chú ý về phía em. Anh cũng thế. Nhưng gần một tiếng đồng hồ, em không nhận ra anh. Hoặc em vốn dĩ chẳng hề quan tâm đến anh nhiều như anh tưởng. Em mỉm cười tươi với Hiểu Anh và nói chuyện với bọn trong lớp. Em có biết là, có một góc nào đó trong anh, đang nhói đau lắm không? Nước mắt chảy ngược, anh vui vẻ đến bên chúc mừng Hiểu Anh và tặng quà. Anh nói nhà anh có việc, anh về sớm. Anh không đủ bản lĩnh để đứng đó, nhìn em và Hiểu Anh cười đùa và chờ đến màn Hot.
Chưa bao giờ anh nghĩ bản thân mình lại yếu đuối như lúc ấy!
Anh không về nhà ngay. Anh lang thang qua các phố, suy nghĩ về rất nhiều chuyện. Anh, lại trở về con người suy tính và lên kế hoạch kĩ càng cho từng chi tiết trong cuộc đời mình. Bởi vì ánh mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh, mang tên Khả Dương, đã rời bỏ anh mất rồi
!
Hôm đấy là sinh nhật lần thứ 19 của anh.
Ngày hôm sau, anh vẫn bình tĩnh, và nói chuyện với em như bình thường. Tất cả đã qua rồi.
Anh học cách đối xử với em chỉ như đứa em gái của anh, chứ không phải một người mà anh từng rất thích.
Anh học cách trấn áp con tim tội nghiệp của mình khi đứng bên cạnh em, và khi em thật tự nhiên vỗ nhẹ vào vai anh rủ anh xuống căng tin.
Anh học cách chú ý vào mọi thứ khác, chú ý vào môn lịch sử Đảng T__T, để thôi không nhìn em, quá nhiều lần trong một ngày!
Dù vậy, đôi khi mọi thứ không bao giờ đơn giản, mặc dù người ta rất cố gắng.
Một người nào đó quan tâm em, một người nào đó yêu em, một người nào đó khiến em yêu… nghĩ lại tất cả mọi chuyện, có lẽ anh đã ngu ngốc thật, khi bỏ qua quá nhiều chi tiết. Ví như khi em nói chuyện với anh về Hiểu Anh, anh đã đơn giản chỉ nghĩ rằng em quan tâm bạn bè.
Hoá ra mọi người đều tỏ tường cả, trừ anh .
Thảo nào, người ta cứ bảo, khi yêu ai cũng đều trở nên mù quáng cả. Lúc có người nói với anh câu đó, anh đã bật cười mà nói, nếu có ai mù quáng vì yêu, thì người đó cũng không phải là anh. Bởi lúc ấy, cuộc đời anh quá tốt đẹp, không có bất cứ một vết xước nào khiến anh phải nhụt chí cả, gia cảnh tốt, hình thức tạm được, học hành tốt, tương lai tươi sáng.
Nhưng không sao, tỉnh ngộ sớm cũng tốt!
* *
*
[Dương Dương]
Bữa tiệc hôm ấy thật dài! Em mệt mỏi lê lết về phòng, tiếng guốc cao gót “cộc cộc” lên sàn nhà, lạnh lùng và cô đơn. Em từ chối khi Hiểu Anh đề nghị đưa em về. Không phải sẽ rất rất độc ác với Hiểu Anh, khi mà em vẫn thản nhiên đối xử bình thường với anh ấy, sau khi đã từ chối tình cảm của người ta?
18 tuổi. Mọi thứ không đơn giản như khi em còn 17 tuổi.
17 tuổi,
Em chưa từng nghĩ rằng, mình có thể sẽ làm người khác đau đớn, chỉ bằng một từ “Không”.
17 tuổi,
Em chưa từng nghĩ rằng, sẽ có một người xuất hiện trong cuộc đời em mà có ảnh hưởng lớn tới em đến thế!
17 tuổi,
Em giật mình khi có người nhìn em suốt cả buổi học, đến mức em không thể cử động bình thường được. Em cảm động khi người đó quan tâm, giúp đỡ em một cách kín đáo (dù vây, lần nào em cũng biết cả), nhưng ngược lại, người đó lại luôn cố gắng một cách ngốc nghếch để giấu kín tình cảm của mình. Người đó rất giỏi giang, thông minh, tính toán nhanh và nhạy bén, nhưng lại vô cùng dại dột và nhút nhát đối với tình cảm của mình. Người đó không hề biết về tình cảm của em.
Thời gian sẽ nuôi dưỡng cho tình yêu thêm ngọt và đậm vị.
Em luôn tưởng như thế, nhưng không lẽ, em nhầm sao?
Hôm ấy là sinh nhật anh. Ngốc ạ, anh nghĩ em không biết sao?
Em ăn mặc và trang điểm thật đẹp, em chuẩn bị cả quà cho anh và Hiểu Anh. Em quá ngượng để dám rủ anh đi chơi riêng đâu đó, nên em vờ rủ anh đến tiệc sinh nhật của Hiểu Anh. Và em dự định là trong buổi tiệc ấy, sẽ tìm bừa một lý do nào đó và chúng mình tách ra trước và đi đâu đó!
Em đã chờ anh ở đó, 1 tiếng, rồi 2 tiếng. Em sợ anh không đến, nhưng em vẫn chờ. Mọi thứ, thật sự có thể đã diễn ra rất tốt đẹp. Nhưng không phải vậy!
Em cận nặng. Mắt em rất kém. Nhưng để phù hợp với cái váy hôm nay, em đã bỏ kính ra. Em không thể nhận ra được anh, và em chờ anh đến bên em.
9h30, em hỏi Hiểu Anh: “Lớp trưởng đến chưa anh?”
“Ơ, nó vừa về rồi em!”
Em cười gượng. Hoá ra mình đã để lạc mất nhau, dù ở ngay bên cạnh nhau thế sao?
Về nhà, em nhắn tin cho anh, hỏi sao anh đến mà không chào em? Anh nói anh bận, phải về sớm. Em cố gắng để không nghĩ gì cả. Em cố gắng để tự nhủ với bản thân, anh bận thật mà.
Nhưng cái nỗ lực yếu ớt ấy của em, đã bị gục ngã hoàn toàn. Ngày hôm sau, anh cố tỏ ra bình thường với em, nhưng lại xa cách lắm, anh biết không?
Em nhận ra, nhưng em không nói gì cả. Em không biết đã có chuyện gì xảy ra. Anh hay invisible trên yahoo với em. Anh ít nói chuyện với em hơn.
Em rất muốn hỏi anh là vì sao, nhưng lời nói đến đầu môi lại nuốt vào trong. Anh nhìn em cười, nhưng chẳng có chút cảm xúc gì!
Chẳng lẽ, mình cứ mãi vậy sao anh? Em sắp không chịu nổi nữa rồi!
* *
*
“Lớp trưởng, đợi em!” – Em chạy theo phía sau anh. – “Anh cũng đi photo phải không? Em đi cùng anh!”
“Có gì đưa anh photo luôn hộ cho.” – Anh nói. Thật khó khăn khi bắt anh một mình đi bên cạnh em.
“Sao anh cứ tránh mặt em vậy!” – Mặc kệ lời nói của anh, em cố níu tay anh lại.
“Anh đâu có tránh mặt em!” – Anh tỉnh bơ, nhưng trong lòng thoáng giật mình.
“Thế hành động của anh gần đây, em phải hiểu thế nào?”
“Tuỳ ý em! Thôi, anh đi nhé, Hương Lan đang chờ anh ở chỗ photo.” – Anh gạt tay em ra. Anh cố tình nhắc đến Hương Lan, Anh biết tin đồn gần đây của bọn trong khối Tự nhiên.
Cái tôi của anh quá lớn!
Anh tiếp tục đi. Anh biết em vẫn đứng sững ở đó. Khuôn mặt tội nghiệp như một đứa trẻ con bị giành mất đồ chơi. Biểu hiện đó luôn làm anh mềm lòng.
Lúc anh trở lại lớp, anh để ý mắt em hơi đỏ.
Chắc em cãi nhau với Hiểu Anh. Điều ấy đánh một đòn đau và tâm trí anh. Anh vờ coi như không thấy gì, trong khi một vài đứa con trai khác xúm xít quanh em hỏi han.
“Dương Dương muội bị đứa nào bắt nạt vậy, nói đi, huynh cho nó mấy cái bạt tai ngay!!”.
“Không không, muội thiếu ngủ ấy mà.”
“Hay về trước đi.”
“Thôi thôi huynh không phải lo cho muội. Muội đi rửa mặt cái cho tỉnh táo.” – Nói rồi em đi ra khỏi lớp.
Cái đầu anh đúng là bị nhúng nước rồi, chẳng hiểu sao chân cũng tự động đứng dậy đi theo em ra ngoài. Anh vẫn lo cho em, như một phản xạ tự nhiên…!
“Sao lại khóc thế?” – Anh đứng dựa bên cạnh bồn rửa mặt, nhìn em đang dấp nước lên mặt.
“Em không khóc! Em chỉ buồn ngủ thôi!”
“Đừng ngang nữa. Nói cho anh xem nào!” – Anh nhẹ nhàng.
“Anh không cần phải đánh em ngã dúi ngã dụi rồi lại cho mượn khăn ướt để đắp lên vết bầm cho đỡ sưng đâu!” – Em nói, vẻ khó chịu.
“Em sao vậy?”
“Em chẳng sao cả, anh đi mà tìm bạn Hương Lan của anh đi. Chuyện của em chả liên quan gì đến anh!” – Em cáu kỉnh và vùng vằng đi trước.
Anh kéo tay em lại. Hành động này ngoài dự đoán của anh, anh không ngờ mình lại cư xử tuỳ hứng vậy.
Em quay lại nhìn anh lạnh lùng. Anh thả tay em xuống, tự mỉa mai bản thân:
“Anh lại làm việc thừa rồi. Thật xin lỗi vì đã xen vào chuyện của em với Hiểu Anh.”
Rồi anh đi trước.
Em ngẩn người trong một lúc lâu.
* *
*
Cho đến hôm nay thì em đã hiểu. Hoá ra là vì anh hiểu nhầm em và Hiểu Anh. Em có nên giải thích luôn không, hay cứ mặc anh thêm một thời gian nữa?
E rằng dù có cho anh cả tháng nữa, anh cũng chẳng nhận ra nổi đâu, bởi vì quả thật, khi yêu, anh ngu như heo vậy!
Nếu em yêu Hiểu Anh, thì sao em lại cứ bám lấy anh và lo lắng đến không ngủ được khi anh cư xử lạnh lùng với em chứ?
* *
*
Trước giờ học hôm sau, em gặp anh ở căng tin. Anh đi với Hương Lan. Em biết anh muốn trêu tức em. Nhưng quả thực, anh thành công rồi đấy, anh biết không?
Dù biết vậy, nhưng em vẫn không thể không buồn. Anh không nhìn em. Em rất muốn anh nhìn em, để em có thể nhìn lại anh, cười tươi và chào nhau thật vui vẻ, như ngày nào mình mới quen nhau!
* *
*
Hương Lan đi trước. Anh ra đến cửa căng tin thì…
“Tít tít”,
“Bạn nhận được một file ảnh và một file text từ Dương Dương qua Bluetooth. Từ chối/ Đồng ý”
Anh quay lại phía trong, thì đã không thấy em đâu. Anh nhấn đồng ý.
“Đang gửi…”
“Đã gửi thành công. Ấn vào đây để xem ảnh”
Em lại định bày trò gì đây? Anh ấn Ok.
Slide ảnh mở ra. Bức ảnh nhận được, đó là hình anh! Anh giật mình nhìn ảnh của mình trên màn hình điện thoại. Trong hình, anh đang đứng trước cổng trường, khuôn mặt cười tươi, một lọn tóc bay bay nhẹ loà xoà trước mắt. Có lẽ lúc ấy anh đang nhìn em. Em chụp lúc nào, anh cũng không rõ nữa!
Anh thoát khỏi trình duyệt ảnh và vào file text.
“Anh rất thông minh, anh tính xác xuất rất nhanh. Nhưng có một điều anh đã không ngờ tới, đó là… Em yêu anh!
P.s : Em nhớ là anh nói anh rất hay quên Bluetooth của điện thoại, và em hi vọng mình sẽ may mắn.”
Anh đứng đờ người ra một lúc lâu, như thể không tiêu hoá nổi những điều mình vừa đọc. Anh lướt qua tất cả các khả năng có thể xảy ra: Biết đâu là một người trùng tên, em định gửi cho một ai khác nhưng gửi nhầm cho anh… Và trong chốc lát, anh nhận ra, chỉ có một khả năng duy nhất, đây là sự thật!
Anh vào phần soạn thảo văn bản, và gửi lại cho em một file text cũng qua bluetooth:
“Anh biết em đang ở đâu đó quanh đây. Anh muốn nhìn thấy em nên xin em hãy xuất hiện trong tầm mắt của anh!!!”
Hết.
Kết: Tôi biết cuộc đời không phải lúc nào cũng ngọt ngào và suôn sẻ như vậy, nhưng tôi vẫn thích, và đã viết một kết thúc có hậu. Bởi, những người yêu nhau, xin hãy tin tưởng ở nhau
.
Chưa bao giờ là quá muộn để nói lời yêu!
Ngoại truyện: “Đừng yêu ai ngoài anh!”
Một ngày nọ, đang ngồi tự học với Dương Dương trong thư viện, tự nhiên Khánh Duy nhớ ra chuyện cũ, bèn nhân lúc người ấy đang lơ đãng không tập trung vào bài, lay lay tay phải, hỏi nhỏ:
“Ngày đầu tiên đến lớp, em ấn tượng với ai đầu tiên?”
“Anh hỏi làm gì?” – Dương Dương lại cắm cúi làm bài tiếp.
“Thằng khỉ Hiểu Anh chứ gì?” – Khánh Duy giận dỗi.
“Anh đừng tị nạnh từng cái vụn vặt thế nữa!” – Dương Dương quay sang, véo tai anh… đùa.
“Anh muốn biết thật mà Dương Dương!” – Khánh Duy nài nỉ như trẻ con đòi bánh kẹo.
“Ờ, là anh!” – Dương Dương nói. Thực ra câu hỏi này cô cũng không khó trả lời lắm, chẳng qua dạo này cứ thỉnh thoảng anh lại nghĩ ra dăm ba câu kiểu này để hỏi cô.
“Vì sao?” – Khánh Duy mặt mũi hớn hở.
Dương Dương tự nhiên cứng họng. Rõ ràng là cô trả lời thật, nhưng bây giờ mà nói lý do, chắc anh giận mất. Hôm ấy cô để ý anh, chẳng qua vì anh… mặc áo màu vàng. Trong quan điểm của cô, con trai mà mặc áo màu vàng choé, trông ái quá đi! Thế là đành nói đại:
“Mắt anh rất đẹp!”
Câu này cô nói cũng không sai, thỉnh thoảng cô vẫn nói điều này với anh. Mắt anh quả thực rất đẹp, vừa sâu, vừa đen, nhìn rất thu hút và ánh lên vẻ thông minh hiếm có. Nhưng phải mãi về sau cô mới phát hiện ra. Vì buổi đầu tiên… cô không đeo kính. Hôm trước đi học vừa bị gãy kính, nào đã kịp mua lại, thành ra nhìn mặt ai cũng mờ mờ ảo ảo cả! May mà anh không nhớ điều này… Phù…
Khánh Duy có vẻ thỏa mãn với câu trả lời của Dương Dương, thò tay ôm ngang eo cô và hôn nhẹ vào má: “Dương Dương, đừng yêu ai ngoài anh!”
***
Về sau, có lần Dương Dương mang chuyện ở bữa tiệc sinh nhật Hiểu Anh ra kể cho Khánh Duy. Anh nghe xong, vừa tiếc, vừa bực bản thân. Hóa ra chì vì một chuyện nhỏ như vậy…
“Thế quà anh đâu?” – Khánh Duy hỏi, dáng vẻ chờ đợi.
“Hết sinh nhật rồi, để năm sau tặng bù!” – Dương Dương cười gian.
“Em đúng không phải là ác bình thường mà!” – Khánh Duy than thở…
************************o/o***************************
Trò liều lĩnh
Tặng Vịt , cho những thử thách rồi cũng qua…
Dạo gần đây, mẹ luôn phàn nàn về tôi. Phàn nàn về mọi việc. Đôi khi là vài cái bát nhầy nhụa ăn rồi quên không để vào bồn rửa. Thỉnh thoảng là đôi tất đi xong không nhớ vứt vào máy giặt mà để quên trong phòng khách . Hoặc đống sách vở lộn xộn mỗi ngăn một quyển. Những lúc mẹ nổi cáu, tôi thường âu yếm bà. Mẹ tôi luôn thích cái cách dúi đầu vào ngực làm nũng của tôi. Lúc nào bà cũng thơm và ôm tôi thật chặt. Nhưng câu chốt cuối cùng cho những lỗi lầm của tôi luôn luôn là:
- Con hai mươi tuổi rồi đấy, vài năm nữa lấy chồng, nếu con mà cứ giữ nguyên cái phong cách này thì sớm muộn cũng khăn gói về với mẹ thôi…
Những lúc mẹ thủ thỉ câu đó, tôi thường bật cười khanh khách. Thầm nghĩ mẹ tôi tưởng tượng quá giỏi. Tôi mới có hai mươi tuổi, vẫn là một con bé lách cha lách chách. Mà tất nhiên là nếu kết hôn, tôi sẽ không thể vứt giấy gói kẹo bánh ở phòng khách như ở nhà được. Nhưng mẹ tôi, với kinh nghiệm hơn hai chục năm nuôi nấng tôi, luôn luôn nói rằng bản chất luộm thuộm vụng về của tôi sẽ sớm lộ tẩy thôi. Làm gì có chuyện kim cứ nằm mãi trong bọc được chứ. Tôi, tất nhiên không tin, nhưng đôi khi chột dạ.
Tôi là một đứa khá tình cảm. Tôi thích ngồi nhà trong tương lai của tôi có nhiều thế hệ. Mọi người trong gia đình quan tâm bảo bọc lẫn nhau, giống như gia đình tôi hiện tại. Mẹ tôi luôn tán thành với cái cách suy nghĩ của tôi. Nhưng mẹ cũng chưa bao giờ tin tôi sẽ có khả năng trở thành một người nội trợ ngăn nắp và giỏi giang như bà. Tôi luôn cười khi mẹ giãi bày nỗi lòng lo lắng đó. Vài hôm sau, tôi cố gắng thu gọn những thứ chính mình đã bày bừa ra. Giường, chiếu, sàn nhà lúc nào cũng sạch bóng như đã lau hàng giờ liền. Nhưng chỉ một khoảng thời gian ngắn ngủi sau, bản chất của tôi lại bộc lộ. Bản chất mà…Rồi, lo lắng thừa thãi từ mẹ cũng chính là sự thúc đẩy cho một trò liều lĩnh mới của tôi…
***
- Anh hãy đưa em về nhà anh, giới thiệu với mẹ anh, em là bạn gái của anh…
Tôi nói, nhìn sâu vào đôi mắt của người đối diên , đôi mắt đang ánh lên sự lúng túng và ngạc nhiên. Hùng là một người anh kết nghĩa của Thu, cô bạn tôi. Theo như lời kể của cô bạn, mẹ Hùng là người rất khó tính, bà chỉ có duy nhất người con trai là Hùng, còn chồng thì đang công tác ở nước ngoài. Tất cả những cô gái Hùng đưa về, không ai lọt vào mắt xanh của mẹ anh. Họ đều bị loại thê thảm và tự động rút lui ra khỏi cuộc đời anh. Cho nên đến nay, Hùng vẫn đang cô đơn. Khi nghe Thu tâm sự về ” hoàn cảnh ngang trái ” của Hùng, trong đầu tôi lóe lên một suy nghĩ, tôi rất thích sự thử thách, có lẽ đây là thử thách tôi đang tìm kiếm bấy lâu nay…
- Anh xin lỗi, Thu chỉ nói em có việc cần nhờ anh chứ không nói là chúng ta sẽ yêu nhau. Anh chưa chuẩn bị, anh nghĩ…
- Khoan đã, em cũng không có ý định là chúng ta sẽ yêu nhau. Anh đừng hiểu lầm như thế chứ. Em đang muốn thực hành tất cả những gì mẹ em dạy cho em khi ra mắt phụ huynh của bạn trai…
- Thế bạn trai em đâu? Sao không đưa em về nhà? – Hùng hỏi với cái giọng mỉa mai đáng ghét.
- Anh ấy chưa xuất hiện, có thể vì mẹ em quá khó tính, luôn đánh trượt thẳng tay những cậu bạn em đưa về ra mắt bà – Tôi xoáy ánh nhìn thản nhiên giễu cợt vào mắt Hùng, mỉm cười.
Hùng đỏ mặt quay đi…
” Tôi đang nói trúng tim đen của anh đấy ư, Hùng? Và nếu anh không đưa tôi về nhà anh, anh sẽ biết tay tôi “. Tôi đắc chí nghĩ thầm.
- Tốt thôi, nếu em muốn, mà mẹ anh cũng giống mẹ em đấy, chuẩn bị tinh thần đi…Ngày mai anh sẽ đến đón em.
- À, còn một chuyện nữa cần phải nói. Anh hãy cư xử với em như những người đang yêu nhau thật sự nhé, đừng có để mẹ anh nghi ngờ , mất hứng lắm. Sau đó em sẽ không bao giờ lảng vảng gần anh nữa. Quà cáp ngày mai anh hãy chọn giúp em, em không biết sở thích của mẹ anh mà – Tôi đáp, cười lớn…

***
Tôi chào mẹ Hùng rất nhẹ. Bà mỉm cười nhìn tôi. Bà lấy cho tôi đôi dép bông đi trong nhà, khiến tôi thấy trào lên một cảm giác thân thuộc. Khác xa với suy nghĩ từ đêm qua, mẹ Hùng trông phúc hậu hơn trong trí tưởng tượng của tôi rất nhiều. Tôi và mẹ anh ấy vào bếp, làm cơm trưa. Bà có cách nói chuyện rất cuốn hút, bà hỏi tôi về gia đình, học hành, kinh khủng nhất là hỏi về việc tôi và Hùng quen nhau như thế nào. Câu hỏi muôn thuở của các bà mẹ có con trai và đang đứng trước mặt kẻ yêu thương con trai mình. Tôi đáp, cố gắng không lúng túng, mặc dù giọng nói của bà rất đỗi dịu dàng. Thật sự tôi chưa biết gì nhiều về Hùng, ngoài việc hơn tôi năm tuổi và đang cô đơn ra, tôi mù tịt về anh ta. Bất chợt, một cánh tay quàng lấy vai tôi. Giật thót. Là Hùng. Tôi chưa kịp định thần thì Hùng đã lên tiếng:
- My đảm lắm đấy mẹ ạ, mẹ cứ ngồi nghỉ đi, cô ấy làm hết cho…
Tôi hơi rùng mình. Tôi không quen với việc một người đàn ông lạ ôm mình như thế này. Tôi định gạt tay Hùng ra, nhưng chợt nhớ tới quy ước giữa hai chúng tôi, nên im lặng. Mẹ Hùng mà biết sự thật thì đuổi cổ tôi ra khỏi nhà mất. Tôi rùng mình thêm lần nữa khi nhìn đống rau má thịt thà ngổn ngang trong bếp. Tôi có biết nấu nướng gì nhiều đâu. Vài món vớ vẩn dễ ẹt. Ở nhà, tôi ít khi vào bếp, toàn mẹ làm cho ăn đấy chứ. Tôi thầm rủa xả cái đồ xỏ lá kia trong bụng. May mà mẹ Hùng mắng yêu con trai vô duyên, ai lại để cho khách vào bếp một mình. Hùng cười, bỗng siết mạnh vai và thơm lên má tôi trong lúc mẹ anh ta đi ra phòng khách. Ngay lúc đó, tôi đã muốn đập cái chảo vào đầu anh ta. Tôi dùng hai cánh tay đẩy mạnh người Hùng. Anh ta ngã ra đằng sau nhưng vẫn mỉm cười vẻ thỏa mãn:
- Sao thế em? Anh tưởng chúng ta đang yêu nhau? Mà cảm giác như những người đang yêu nhau cũng thích đấy chứ…
Tôi chưa kịp phản công thì mẹ Hùng bước vào, bà cười tủm tỉm và hỏi tại sao mặt tôi lại đỏ bừng thế kia…Tôi không thể nói rằng ngoài việc cố gắng lấy lòng bác như những đứa con gái khác, cháu còn phải đối phó với cả con trai của bác nữa…Tôi không thể.
Bữa cơm diễn ra suôn sẻ. Mẹ Hùng liên tục gắp thức ăn cho tôi. Bà cũng giục tôi ăn mạnh lên, khiến Hùng giả vờ ghen tỵ. Không khí đầm ấm như thể gia đình thật sự. Đôi khi, tôi liếc thấy mẹ Hùng nhìn tôi ăn một cách trìu mến. Tôi ăn nhiệt tình. Có gì đâu mà xấu hổ chứ nhỉ. Ngày trước khi đi ăn uống cùng bạn trai cũ, tôi vẫn hay ngại. Nhưng người ngồi đối diện này không phải người yêu của tôi, và người đàn bà ngồi cạnh càng không phải là mẹ trong tương lai của tôi, thế thì vì sao thức ăn ngon lành như thế, mà lại phải ngượng ngùng?
- Em có vẻ không biết xấu hổ là gì nhỉ? – Hùng cười, nói với tôi trong lúc mẹ anh ta đi vào bếp.
- Đúng đấy, vì thức ăn ngon cực, thử không? – Tôi xiên một miếng tỏi bằng dĩa, chọc vào mũi Hùng…
- Mẹ anh thích những cô gái không kiểu cách như em.
- Có thể, còn anh thì không – Tôi đáp, trong lúc gắp một miếng thịt bò.
Hùng cười khanh khách rất sảng khoái, cho đến khi mẹ anh ta bước ra từ trong bếp, nhìn con trai một cách lạ lẫm, thì Hùng mới hết cười…
Ăn xong, thì tất nhiên là công đoạn rửa bát, đoạn này tôi khá thành thạo. Mẹ Hùng muốn tự rửa bát, nhưng tất nhiên một đứa con gái thông minh như tôi không đời nào để chuyện đó xảy ra. Mặc dù ở nhà được mẹ nuông chiều, vài ba tuần mới thò tay vào chồng bát đỉa bẩn nếu hứng thú, nhưng tôi vẫn thuộc lòng những bước cơ bản để có thể làm sạch chúng. Vừa rửa bát, tôi vừa hát rất vui vẻ. Lan man với cái suy nghĩ về mẹ Hùng, một người phụ nữ quá đáng yêu, thật khó hiểu khi những cô gái khác không được mẹ Hùng ủng hộ. Tôi sẽ phải tìm ra nguyên nhân mới được.
Đang xoa xà bông xung quanh cái đĩa, tôi giật thót vì hai cánh tay chắc nịch bất ngờ ôm vòng lấy mình từ đằng sau. Không cần nhìn, tôi biết ngay là ai. Tôi quay phắt lại, dí cả hai bàn tay trắng xóa vào mặt Hùng…
- Tại sao em lại quên là chúng ta đang yêu nhau ? – Hùng vừa lau chùi kì cọ đi những vết xà bông, vừa gằn giọng hỏi.
- Vì anh đã quên là chúng ta chỉ đóng kịch – Tôi ngúng nguẩy trả lời, rồi lại tiếp tục với chồng bát đĩa.
Chúng tôi ngồi thêm với nhau một lúc, mẹ Hùng lấy những tấm ảnh hồi bé xíu của anh ta ra và kể lại từng kỉ niệm cho tôi nghe. Mắt bà ánh lên một vẻ tự hào về cậu con trai duy nhất này. Nhìn bà say sưa nói, tôi bỗng thấy tội lỗi. Bà đã tin tưởng chia sẻ với tôi những giây phút hạnh phúc của bà, vậy mà tôi lại coi bà như một chướng ngại vật phải vượt qua trong trò chơi thử thách. Đôi chút hối hận xâm chiếm đầu óc tôi. Nhưng nó thoáng qua rất nhanh khi mắt tôi đã chạm phải một tấm ảnh của Hùng, hồi anh ta năm tuổi, không một mảnh vải che thân. Thấy tôi đỏ mặt, Hùng cười thật to.
Ra về, tôi chào mẹ Hùng. Bà nhìn tôi. Cảm thấy khuôn mặt dấy lên sự thân thiết mà tôi không nỡ rời xa.
- Con nhớ quay lại đây chơi với bác khi có thời gian rảnh nhé. Bác sẽ chờ con.
Tôi không biết nói gì, cũng không dám gật đầu, chỉ bẽn lẽn cười. Chẳng phải tôi đã nói với Hùng sau trò thử thách này, tôi sẽ không lảng vảng gần anh ta nữa sao. Hùng đèo tôi về. Trên đường đi, cả hai chúng tôi đều im lặng. Hùng cũng không hỏi tôi cảm thấy thế nào…Hoặc anh ta sợ nếu mở mồm, sẽ bị tôi đay nghiến về những pha cảm giác mạnh anh ta vừa đem đến cho tôi. Nhưng suốt cả ngày còn lại của hôm đó, tôi rất vui vì cuối cùng cũng vượt qua ngon ơ cái thử thách mà với mẹ là vô cùng khó khăn này. Tôi gọi điện cho Thu để khoe khoang chiến tích đầy tự hào, nó chỉ cười lăn lộn
- Gọi anh ấy là Thịt Bò đi. Giống như Thịt Hộp của tao nè…
Chả là nó có một cậu bạn trai rất dễ thương, nó hay gọi cậu ấy là Thịt Hộp
- Đừng có tưởng ai cũng thích trò đặt biệt danh vớ vẩn giống của mày. Nếu gọi, thì tao sẽ gọi anh ấy là Tỏi…
***
Những ngày tiếp theo, thi cử, học hành quấn quýt lấy tôi, nhưng chưa lúc nào tôi quên hình ảnh mẹ Hùng, và kì lạ nhất là hình ảnh Hùng cũng cứ bám riết lấy tâm trí. Tôi cố gắng xua đi ý nghĩ về hai con người đó. Hai con người mà mới gặp gỡ chưa quá hai lần, đã cảm thấy quen thuộc như người thân. Tôi tự nhủ chỉ như một trò đùa thôi mà, một trò thử thách. Nhưng vẫn không lí giải nổi vì sao, tình cảm lại thật đến tuyệt đối như vậy. Ngày nào cũng nhớ nhung như thế, cho đến khi Hùng xuất hiện trước cổng trường học của tôi, ngỏ ý mời tôi đi ăn kem, thì tôi quên sạch những trò đùa cợt nhả vô duyên và những câu nói đầy mỉa mai của anh ta, ngoan ngoãn leo lên xe như người mất trí.
- Anh nghĩ Thu có nói cho em biết về mẹ anh, rằng bà rất khó tính, đúng không?
- Cứ cho là thế đi…
- Nó cứ làm như mẹ của thằng nhóc Thịt Hộp dễ tính lắm không bằng. Chắc chắn là con bé đó cũng nói thêm với em về những cô gái đã từng bị mẹ anh đánh trượt nữa chứ gì. Em có muốn biết lý do không?
- Có – Tôi đáp, hồi hộp muốn biết ngay lập tức.
- Vì mẹ anh rất thích những trò thử thách. Và những cô gái đó đều không đủ chân thành để vượt qua những thử thách mẹ anh bày ra, chứng tỏ họ không yêu anh sâu sắc, anh thì lại không cần những cô gái như thế, mẹ anh cũng vậy…
- Mẹ anh thật … thật xì tin… – Tôi ấp úng
- À này, em có biết vì sao mẹ anh lại nói sẽ chờ em quay lại nhà anh một lần nữa không?
- Vì đó là phép lịch sự à? – Tôi hỏi ngược, vẫn không giấu nổi nỗi ngạc nhiên về mẹ Hùng.
- Bởi trước khi thực hiện cùng em cái kế hoạch vớ vẩn điên dồ em bày ra, anh đã nói thật với mẹ tất cả. Và như em thấy đấy, mẹ anh cũng vui vẻ chấp nhận tham gia trò thử nghiệm kia cùng chúng ta. Mẹ anh luôn thích sự thử thách mà. Nên bà cũng thấy thú vị với trò chơi mới mẻ này của em. Bà nói đã quý mến em ngay từ cái nhìn đầu tiên…Nhưng anh cũng chưa thể hiểu nổi vì sao, bà lại thích một cô gái ít chân thành nhất trong những cô gái anh đưa về nhà. Hay bởi vì, em giống mẹ, đều thích sự thử thách? Hoặc đơn giản hơn, mẹ đã nhận thấy nét vô tư không giống những cô gái khác của em…
Tôi chưa kịp hết bàng hoàng, chưa kịp trách móc Hùng vì đã biến tôi thành con ngốc trong mắt mẹ anh ta, thì đã thấy bàn tay rất ấm kia nắm trọn lấy bàn tay tôi. Một cảm giác nhẹ nhàng len lỏi vào trong tim…
- Và một lí do cuối cùng. Đó là vì mẹ muốn em sẽ quay lại nhà anh với tư cách bạn gái thật sự, chứ không phải đóng kịch như thế kia…
Hùng nhìn tôi, lần đầu tiên tôi thấy sự chân thành không chút giễu cợt trong đôi mắt đó.
- Về nhà anh đi, mẹ anh rất nhớ em…
************************o/o***************************
Cho em vay 2 năm trong cuộc đời anh !
gió chẳng xanh bằng lá
người đi trống một khoảng không
ta rồi cũng thua không khí …
… nhớ thì về …
… thương thì tìm …
Ngày em đến
Đó là một ngày hè âm u. Trời phủ đầy những đám mây xám chứa sự thịnh nộ vào những giọt mưa nặng nề. Và đó cũng là ngày em đến. Em có mái tóc ngắn màu đen và đôi mắt to tròn. Thân người em nhỏ nhắn, theo sau đó là chiếc vali nặng trịch. Tôi tự hỏi phải chăng em đã đựng cả thế giới của mình trong đó và mang nó vào thế giới của tôi.
Em không hề biết đằng xa nơi cửa sổ bên kia của dãy phòng kí túc xá có một chàng trai đang chăm chú nhìn em. Em còn đang mải miết ngắm nhìn những điều mới lạ, ấn tượng bởi những con đường rộng, những toà nhà được xây theo lối kiến trúc Victoria cổ kính, những vườn hoa đầy màu sắc… Em đang làm quen với những thứ đã gắn bó với tôi từ rất lâu rồi.
Và đó là cái ngày em đến. Ngày đầu tiên khiến tôi bỏ quên nụ cười của mình bên khung cửa sổ khi nhìn em khoái trá vừa nhảy vừa hét toáng lên: “Đến nơi rồi, cuối cùng thì cũng đã đến nơi rồi!” Đó cũng là ngày đầu tiên em mang ánh sáng của mặt trời chiếu vào tâm hồn tôi trong những ngày hè u ám ở trường đại học.
Ghi danh mình vào thế giới
Tôi đang rảo bước tới căng tin. Đến giờ ăn trưa rồi. Tôi đang âm mưu lấy trộm chiếc xe con nhỏ trong trường đại học để lái từ khu kí túc xá đến căng tin. Vì chúng ở rất xa nhau, như thể khu kí túc xá ở đầu bên này trường đại học thì căng tin ở tít tận phía bên kia vậy. Và tôi biết em cũng sẽ đồng ý với tôi khi thấy em vừa bước từng bước nặng nhọc vừa nhìn chiếc xe con một cách tinh nghịch. Nhưng rồi em lại bước nhanh hơn, nó khiến chân tôi không còn lười biếng nữa.
Em đang giới thiệu mình với tất cả mọi người trong camp. Em đến đây để tham gia trại hè. Em tên là Gem. Em đến từ Việt Nam . Có lẽ em sẽ thấy tôi rất buồn cười, nếu em có để ý, tôi đang nhoài hẳn người ra chỗ bàn ăn bên cạnh, nơi em ngồi chỉ để lắng nghe những lời em nói. Trại của em có một nhóm khá đông người Thổ Nhĩ Kỳ, một cô bạn người Brasil gốc Hàn tên Bell và hai chàng trai người Ý. Em đang bắt chuyện với Bell và hình như cô ấy cũng là bạn cũng phòng của em. Nhưng em không thể bắt chuyện với số còn lại vì họ chỉ nói tiếng Thổ Nhĩ Kỳ hoặc tiếng Ý với nhau. Tôi hiểu cảm giác ấy khi nhìn vào mắt em. Cái cảm giác chới với, đang cố hoà nhập vào một thế giới xa lạ, và nó được xua tan ngay bằng nụ cười thân thiện của em. Phải, rồi em sẽ hiểu, những điều mới lạ cần thời gian để trở nên quen thuộc.
Thay đổi thế giới
Có khi nào em biết bây giờ là 5h sáng. Và em đã đánh thức tôi dậy bằng bài diễn thuyết một mình của em. Em đang đi đi lại lại và tự lảm nhảm một mình. Ừ, thực sự thì tôi cũng phải thừa nhận là trong một thoáng nào đó tôi nghĩ em có chút gì không bình thường.
“Cố lên nào! Đó là ngày đầu tiên! Hãy cho họ chút thời gian để hiểu mày! Rồi họ cũng sẽ nói tiếng anh với mày, rồi họ với mày sẽ làm bạn và mọi thứ sẽ ổn thôi! Hãy quên đi những cái nhìn ấy, cái cảm giác rằng họ đang bàn tán về mày! Hôm nay là ngày thứ 2 mày ở đây và là ngày thay đổi thế giới! Thay đổi nó thành một thế giới nơi người ta không quan tâm mày đến từ đâu, màu da của mày là gì, hãy để người ta thấy mày là người thế nào, những điều mày có thể làm được…”
Và trước khi thay đổi thế giới rộng lớn ngoài kia em đã thay đổi thế giới của tôi một chút.
Tôi chưa bao giờ nhận ra 5h sáng ở nơi đây lại đẹp đến thế. Trời bắt đầu hửng nắng, nhuộm hồng quanh viền của những đám mây trắng. Ở nơi đây, tôi và em đều có thể nhìn thấy chiếc cầu xanh nhô ra từ phía bên kia con sông. Vì trời chưa sáng hẳn nên bên thân cầu, những bóng đèn trắng vẫn còn đang sáng, tưởng như những vì sao chưa kịp lặn mặc dù mặt trời đã bắt đầu xuất hiện. Và chúng lại làm tôi liên tưởng đến đôi mắt em, lấp lánh những niềm hy vọng về một thế giới mới.
Hôm nay tôi cũng cố tình ra khỏi giường sớm hơn thường ngày, để đi theo em đến căng tin. Tôi cũng bắt được em nhìn trộm chiếc xe con một cách luyến tiếc, nhưng rồi sau đó em lại bước nhanh hơn và nhanh hơn nữa. Em lấy thức ăn, ngồi vào bàn cùng mọi người và bắt chuyện với tất cả trong số họ. Họ lắng nghe rồi trả lời, rồi lại quay ra bàn tán vui vẻ bằng tiếng mẹ đẻ của mình. Chút thất vọng ánh lên trong mắt của em nhưng rồi em lại quay ra nói chuyện với Bell . Bell giống em, cô ấy một mình đến đây, và cô ấy không thể nói tiếng gì khác ngoài tiếng Anh.
Nhưng đó là sự khởi đầu! Cần có người cùng em thay đổi thế giới, Gem ạ!
Thành công và thất bại
Tôi thu dọn sách vở rồi đến lớp học. Em cũng ở đó. Trong một giây nào đó tôi đã ngỡ ngàng vì sự hiện diện của em, và dường như đã bị em bắt quả tang với vẻ mặt khá ngốc nghếch của mình.
Em tiến lại gần và hỏi:
“Anh có biết phòng học số 2 ở đâu không? Em mới đến nên…”
“Ở đằng kia. Anh sẽ dẫn em đi vì anh cũng học ở đó.”
“Vậy à? Tốt quá!”
Em học cùng lớp với tôi. Em học cùng lớp với tôi! Và cả đám Thổ Nhĩ Kỳ nữa!
“Anh là người ở đây à?”
“Không. Anh ở Boston . Anh chỉ đến đây vào mùa hè thôi. Bị phạt”
“Vì tội gì cơ?”
“Em không muốn biết đâu! Em tên là gì?”
“Anh không muốn biết đâu!” Nói rồi em bước vào lớp. Để đằng sau một nụ cười thoảng nhẹ trên khoé môi. Rồi tôi cũng bước vào theo…
Sau giờ học, tôi cố đuổi theo em, nhưng em đã bước theo cũng những người bạn Thổ Nhĩ Kỳ của em rồi. Tôi vẫn nghe thấy tiếng Thổ và tiếng em lạc lõng từ phía xa xa. Em đang cố đẩy mình vào thế giới của họ. Em đang cố thực hiện những điều em nói sáng nay. Nhưng rồi em ngồi một mình ở chiếc bàn ăn trống trải. Họ không phải là không muốn làm quen với em, chỉ là đôi lúc con người khó có thể mở lòng cho người khác bước vào. Tôi ước mình là người lấp chỗ trống đó, che lấp đi sự thất vọng trong em, và cho em thấy rằng em không cô đơn. Nhưng anh chàng hướng dẫn ở trại đã làm việc đó thay tôi rồi. Có lẽ anh ta là người có đủ quyền hành để giúp em thay đổi thế giới ấy. Và anh ấy đã làm được, mặc dù không mấy hiệu quả. Sau giờ ăn, anh ta đã tập trung cả nhóm lại, nói chuyện với họ về mục đích của họ khi đến đây: để kết bạn, để luyện tập tiếng anh… Họ cũng tỏ ra thân thiện đôi chút, họ đến chào hỏi em. Dù em biết rằng họ sẽ vẫn nói tiếng Thổ, hay tiếng Ý vì đó là thói quen rồi nhưng em vẫn giữ cho mình vẻ lạc quan và thân thiện vốn có.
Tôi ao ước được nhìn thấy nụ cười thật sự của em biết mấy, khi trong em không còn sự gượng gạo. Tôi chỉ muốn em biết rằng có lẽ thế giới của họ quá nhỏ cho một tâm hồn rộng lớn như em. Tôi biết tôi không có lí do gì để ngăn em hoà nhập nhưng có khi nào em nghĩ nếu muốn bước vào thế giới của họ em phải làm cho bản thân em nhỏ lại. Làm nhỏ lại tiếng nói của em và để tiếng nói mẹ đẻ của họ lấn át, thứ tiếng em không hiểu. Tắt đi nụ cười của em, và để mình trở nên vô hình. Có lẽ tôi đang trở nên quá tiêu cực chỉ vì tôi không muốn em bị tổn thương khi cố gọt giũa bản thân để chui qua cánh cổng vào thế giới của họ, cái thế giới mà chưa chắc em đã thuộc về.
Nhưng tôi đã lo xa quá rồi! Vì em đã nhận ra điều đó. Em đang tự mình tạo ra một thế giới mới, thế giới của những con người chẳng thuộc về đâu. Em đang cố kéo Bell , hai anh chàng người Ý và một chàng trai người Dominica vào thế giới của mình. Em xây một cái cổng thật lớn để cho bất cứ ai có thể bước vào bằng nụ cười thật tươi của em. Mấy người bạn Thổ Nhĩ Kỳ cũng nhận thấy điều đó, và đôi lúc họ cũng sang thế giới của em thăm thú một chút.
Tôi không biết nên nói rằng em đã thất bại hay thành công, rằng em đã thay đổi được thế giới hay chưa. Tôi chỉ vui mừng rằng em đã tìm thấy những người bạn mới, xây dựng nên một thế giới mới dù rằng sau này, cả em và tôi đều biết rằng mọi chuyện sẽ không dễ dàng. Vì mỗi người bạn của em đều mang trong mình một nền văn hoá riêng, một quan niệm riêng nên hoà hợp với nhau là rất khó. Nhưng rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Rồi sẽ ổn cả thôi!
Người mới đến
Hôm nay em rất vui. Tôi đoán là vậy khi tôi thấy em vừa nhảy vừa hát vang bài So What của Pink vào sáng nay. Có khi nào em nghĩ em có thể làm ca sĩ không, không bàn đến giọng hát nhưng cái cách em nhảy lên giường rồi xuống đất và lấy cái lược làm mic thì thật là… chuyên nghiệp và hài hước!
Sáng nay em không đến căng tin một mình nữa mà bước đi cùng Bell và một cô bạn mới đến. Cô ấy có mái tóc màu nâu vàng, đeo kính và dường như thuộc tuýp người như Bell . Tôi không thể đoán được cô ấy đến từ đâu, nhưng quan trọng gì, cô ấy là một phần trong thế giới mới của em. Và phải chăng em vui vì điều đó, vì cô ấy mới đến và cô ấy đi một mình, cô ấy là một trong những người như em.
Tôi bước chậm lại, cảm thấy như con đường từ kí túc xá đến căng tin như đang kéo dài thêm. Em đang cười, em đang nói, và bước đi cùng họ. Có khi nào em quay lại và nhìn thấy tôi đang bước một mình, và rằng tôi cũng là một trong số những người như em? Một nỗi buồn lạ man mác nhẹ thổi qua lòng tôi.
Tôi biết tôi chả có cớ gì để giận em cả khi em bước đi cùng họ, nói chuyện cùng họ và chả để ý gì đến tôi. Tôi không phải là một thành viên trong trại của em, thậm chí em còn chả biết tên tôi… Tôi vừa đi vừa chơi trò giận dỗi vu vơ của mình đến khi tôi nhìn thấy em đang chơi bóng rổ một mình. Tôi không nhìn thấy Bell và cô bạn mới đến kia đâu.
“Em lên rổ sai rồi!’ tôi nói với em.
“Ôi trời đất! Thì ra là anh!” em giật mình quay lại.
“Em đang âm mưu gì xấu xa sao! Người ta bảo có tật giật mình đấy!”
“À vâng! Vì tôi lên rổ sai nên em sợ bị anh phát hiện ra!” rồi em cười.
“Sao lại chơi một mình? Bạn em đâu hết cả rồi?” tôi hỏi.
“Họ không thích chơi bóng rổ. Họ thích ở trong phòng sửa móng và bàn tán về… anh!” em vừa nói vừa ném quả bóng. Tất nhiên là trượt và nó lăn ra phía tôi. Tôi cầm lên tỏ vẻ ngạc nhiên rồi hỏi:
“Hả? Bàn tán về anh sao? Họ nói gì về anh thế?”
“Anh không muốn biết đâu!” em cười và chạy đến tranh bóng với tôi. Tôi vẫn giữ quả bóng. Tôi biết em không biết chơi bóng rổ, trông em thật tội khi cứ cố lấy quả bóng khỏi tay tôi.
“Nói đi thì anh trả bóng cho!” tôi vừa đập bóng vừa chạy quanh sân.
Sau một hồi nỗ lực cuối cùng em cũng chịu thua… hoặc là tôi tưởng thế!
“Thì họ bảo anh là…” rồi em đẩy tôi lăn ra đất và cướp quả bóng. Nhưng rồi tôi kéo tay em lại và em cũng ngã nhào lên người tôi. Không gian như lặng đi chỉ còn tiếng bóng đang đập xa dần xa dần.
“Họ sai rồi!” Ngập ngừng đôi chút em nói.
“Sao cơ?”
“Họ nói anh có đôi mắt màu đen thật đẹp, nhưng họ đã sai rồi! Anh có đôi mắt màu nâu đậm của cốc cà phê đặc anh uống vào mỗi sáng. Và chúng sẽ chuyển sang màu hổ phách khi có nắng chiếu vào.” em thì thầm. Rồi em đứng lên thật nhanh, em quay mặt để giấu đi đôi má đang ửng đỏ. Tôi không nhớ chuyện gì xảy ra sau đó nữa, cảm giác như thể có tấm kình mờ đã che đi mắt tôi và tim tôi thì cứ đập loạn nhịp. Dường như tôi đang say…
Ngọn đèn vàng của trường đại học soi bóng cho hai con người, dường như toả sáng hơn hẳn mọi đêm…
Giông bão.
Trời đang mưa. Mùa hè ở đây là thế, âm u và mưa. Đôi lúc cũng có chút nắng hửng lên. Những lúc như thế mọi người đều trải khăn nằm phơi mình trên bãi cỏ. Em nói điều đó thật lạ lùng vì ở nơi em sống người ta thường trốn nắng, sợ mình bị đen đi và như thế thì rất xấu. Ở chỗ tôi thì ngược lại! Thật thú vị! Tôi ngồi trong phòng ngao ngán, lặng ngắm từng giọt mưa chảy trên của kính. Tôi giật mình nhìn ra ngoài. Trong màn mưa có bóng người nhỏ, hình như là em. Tôi vội đuổi theo…
“Em đi đâu thế? Hôm nay đâu phải đi học.” tôi hỏi. Em không trả lời, cứ thế bước đi. Tôi cũng im lặng, chỉ sải bước theo em trong màn mưa dường như đang nặng hạt dần.
“Đừng đi theo em nữa! Anh sẽ cảm đấy!” em bất chợt dừng lại và nói với tôi.
“Vậy chúng ta sẽ cùng cảm!”
“Thôi nào quay về đi! Em muốn ở một mình!” Em năn nỉ.
“Anh sẽ không quay về chừng nào em về cùng anh!” tôi cương quyết. Tôi nhận thấy mắt em đang đỏ lên, ngay sau đó tôi nhận ra những giọt nước trên má em không chỉ là những giọt mưa.
Tôi ôm em vào lòng thật chặt. Tôi không hiểu đã có chuyện gì xảy ra với em. “Hãy đi về cùng anh nào!” tôi dỗ dành. Rồi chúng tôi bước từng bước chầm chậm về khu kí túc xá. Tôi đưa cho em chiếc khăn và một bộ quần áo của mình.
“Ha ha!” Thực sự tôi không nhịn được cười khi nhìn thấy em mặc bộ quần áo quá khổ và dài lượt thượt của mình, em như lọt thỏm trong đấy vậy.
“Anh có thôi đi không hả! Trông cũng có đến nỗi nào đâu!” Em vừa nói vừa ngắm mình trước gương.
“Trông em như một sai lầm của ngành thời trang ý!” Tôi lại phá lên sau một vài giây cố nhịn cười.
“Anh mà nói nữa là em không mặc nữa đâu đấy!” Ngay sau đó em chợt đỏ mặt vì nhận ra sai lầm trong câu nói của mình.
“Ừ. Ý kiến hay đấy! Thôi giả quần áo lại cho anh đây! Anh thấy em… không mặc gì khéo lại đẹp hơn đấy!” Rồi tôi lại lăn ra mà cười. Em giả mặt giận dỗi rồi ngồi xuống, cầm lấy một quyển sách và giở ra xem.
“Vừa lúc nãy em sao thế?”
“Anh không muốn biết đâu!” Em cười nhẹ.
“Em vẫn còn ức anh chuyện bị phạt đó hả? Anh bị bố mẹ phạt vì đã mở tiệc, uống rượu và lái xe khi say và một số chuyện khác nữa.
Chính vì vậy anh mới bị bố mẹ đày ải đến đây. Anh đã nói là em không muốn biết đâu mà và lại đó cũng không phải là một điều hay để nói khi mới làm quen với một người. Giờ thì anh không còn giấu em điều gì nữa rồi đấy. Nói cho anh đi, em làm sao thế?” Tôi siết chặt em vào lòng. Em ngần ngừ một lúc rồi cũng chịu nói ra.
“Em bị đá!” Tôi giật mình, cảm thấy đau nhói, như thể vừa bị ai đấm vào bụng vậy. Tôi không biết mình nên vui hay buồn nữa. Em đã có người yêu, không phải nói là em đã từng có người yêu. Tai tôi như ù đi, tôi không nghe thấy em nói gì nữa. Miệng tôi khô khốc như vừa nuốt phải một viên thuốc to, và giờ nó đang tắc ở giữa lưng chừng họng. Em quay lại nhìn tôi. Em nhận ra sự hụt hẫng trong tôi.
“….Thực sự em không muốn làm anh tổn thương đâu. Và bây giờ em cũng không thể yêu ai được nữa…” Nói rồi, em bước về phòng mình.
Tôi vẫn ngồi đấy. Tôi không biết mình bị làm sao nữa. Tôi không có lí do gì để giận em cả, chỉ là tôi thấy mình hụt hẫng vô cùng, như thể tôi đang rơi từ trên một toà nhà trọc trời, cứ thế rơi mãi, và không có ai ở bên dưới để đỡ tôi cả. Tôi nheo mắt nhìn ra khung cửa sổ. Có chuyện gì vậy? Họ đang cãi nhau, Bell , cô gái mới đến và em. Họ đang nói về chuyện gì vậy? Tôi không thể nghe thấy. Và rồi họ bỏ đi hết, còn một mình em ở lại trong căn phòng. Em chợt kéo tấm mành xuống. Em đã nhìn thấy tôi từ bên kia toà nhà.
Tôi đang ngồi ăn bữa sáng của mình trong căng tin thì hai cậu bạn người Ý đến và bắt chuyện.
“Anh thật là may mắn!” họ nhìn nhau cười vẻ tinh quái.
“May mắn gì cơ?” tôi ngạc nhiên.
“Lúc nào rỗi thì bày cho chúng tôi cách cưa mấy cô gái ở đây nhé!” rồi cả hai cùng cười tủm tỉm.
“Có chuyện gì thế? Nói thẳng ra xem nào?” tôi sốt ruột.
“Các cô gái đang điên lên vì anh đấy! Hôm qua họ cãi nhau loạn lên ở khu nhà của chúng tôi!”
“Ai cơ?”
“Gem, Bell và Orly . Thực ra thì xung đột chính là giữa Gem và Orly . Orly là cô bạn mới đến ý. Nhưng Bell lại ủng hộ Orly và cho rằng Gem cướp anh từ tay Orly . Thế là họ cãi nhau. Đúng là con gái! Mà sao hôm qua Gem lại mặc quần áo của anh thế?” họ lại nhìn nhau rồi cười đầy ngụ ý.
“Hôm qua mưa. Cô ý bị ướt.” tôi đã hiểu ra sự việc.
“À ra vậy. Thôi chúng tôi đi ăn đây! Đói quá!” Nói rồi họ đi khuất.
Tôi ăn nốt bữa sáng của mình, và đi đến lớp học. Bỗng chợt tôi nghe thấy tiếng của em. Tôi chợt dừng lại.
“… Tôi không hiểu sao các cậu lại cư xử như vậy! Tôi với anh ta chỉ là bạn. Không hơn không kém. Nên hãy nghe rõ đây Orly nếu cậu đủ can đảm thì hãy ra và nói tình cảm của cậu cho anh ấy biết, hơn là tỏ ra bực mình với tôi trong khi tôi chả làm gì sai với cậu cả! Tôi không ngờ vì anh ta mà các cậu có thể đối xử với tôi như thế!”
Rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân xa dần xa dần. Tôi đợi ở ngoài một chút rồi mới bước vào lớp. Nhưng tôi không thấy em ở đó. Điều này khiến tôi ngỡ tưởng tôi đang bước vào nhầm lớp học. Em không có ở đó khiến tiết học dài ra như vô tận. Em đang ở đâu chứ? Đang ở đâu chứ”.
“Có những điều em phải tự làm một mình!”
Giờ học kết thúc. Tôi như người hôn mê bất chợt tỉnh dậy trong bệnh viện. Tôi chạy đi tìm em. Tôi chạy qua những con đường của trường đại học, rồi qua cái hồ với vòi nước chảy róc rách, bãi cỏ rộng mênh mông xanh mượt… Tất cả đang biến thành một bức tranh đen trắng nhạt nhoà khi tôi chạy qua. Không có em ở đó. Em có thể ở đâu? Kiệt sức! Tôi trở về phòng mình. Ồ nhìn kìa! Qua khung cửa sổ tôi lại thấy em. Em đang cúi người xuống, ôm bụng và… khóc. Như có một mảnh thuỷ tinh đâm vào tim nhói lên đau buốt, tôi cố chạy xuống bên em. Em nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ hoe.
“Em chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại có thể trở nên tồi tệ thế này!… Ba mẹ vừa gọi điện hỏi em về tình hình ở đây? Họ hỏi em có vui không? Và em đã ngập ngừng đôi chút, em không biết trả lời thế nào cả. Em đã không nói cho họ biết rằng mọi chuyện đang trở nên khó khăn hơn bao giờ hết, rằng em không có bạn, rằng em đang ngồi ăn một mình trong căng tin, rằng em cảm thấy cô đơn vô cùng… Tất cả những điều như thế, và em cũng chả biết làm gì nữa!”
“Thôi nào!… “
“Không! Hãy nghe em nói nốt! Anh ấy,ex của em, đã nói với em rằng bất cứ khi nào em gặp khó khăn em đều bỏ cuộc! Anh ấy đã nói với em như vậy đấy! Và em sẽ chứng minh cho anh ấy thấy rằng anh ấy đã sai! Có thể anh ấy sẽ chẳng bao giờ biết em cố gắng thế nào khi tìm cho mình lý do để thức dậy vào mỗi buổi sáng, để giả tạo một nụ cười và lừa dối bản thân rằng mình vẫn ổn! Anh ấy sẽ không bao giờ biết em đã khó nhọc hoàn thành hết con đường từ khu kí túc xá đến căng tin một mình như thế nào? Cố để tỏ ra tốt bụng thay vì nổi điên lên với đám bạn luôn tìm lý do để nói xấu mình! Không bao giờ biết em đang trở thành một con cá không tìm thấy đại dương cho mình! Nhưng điều ấy không quan trọng nữa! Và em biết anh có thể làm em cảm thấy bớt cô đơn hơn nhưng có những điều em phải tự làm một mình. Em không tin là thế giới rộng lớn ngoài kia không có chỗ cho em! Nên xin anh, dù em có làm sao đi nữa thì cũng hãy mặc kệ em, vì đây là vấn đề của em, và em sẽ tự giải quyết nó!”
Rồi em quay bước. Tôi không đuổi theo em nữa. Tôi không thể đuổi theo em được nữa. Có bao giờ bạn cảm thấy mình quá yếu đuối và bất lực, dù rất muốn nhưng không thể làm theo ý mình. Đó là cái cảm giác luôn chiếm ngự lòng tôi lúc này và cả những chuỗi ngày sau đó. Tôi ước rằng mắt tôi mất đi khả năng của chúng để không nhìn thấy em cô đơn một mình trong căng tin, trên những con đường nơi trường đại học ảm đạm, để không thấy bọn họ chế nhạo em và để không nhìn thấy những lúc em tuyệt vọng đến tột cùng… Tôi cũng ước rằng mình có đủ sức mạnh để phá vỡ lời hứa và chạy đến che chở cho em, nhưng rồi tôi biết và tôi cũng tin rằng em đủ mạnh mẽ để tự mình giải quyết tất cả những vấn đề của mình theo lời em nói. Chỉ là tôi không tin rằng bản thân mình có đủ mạnh mẽ để chứng kiến em đau khổ mỗi ngày.
Nhưng rồi sẽ ổn thôi, tất cả mọi chuyện rồi sẽ ổn, luôn như thế đó là lý do anh vịn vào để thức dậy mỗi ngày đấy…
Nhiều ngày trôi qua… Quĩ thời gian một tháng của em cũng sắp hết…
Hôm nay, tôi thấy em ướt sũng bên hồ, cả Orly cũng vậy! Rồi Orly cùng Bell quay gót bước về khu kí túc xá, còn lại em một mình. Rồi em cười, cái nụ cười hiền sao mà hiếm hoi quá, khiến người ta chỉ muốn lấy đựng nụ cười ấy trong tủ kính mà ngắm nhìn, không để cho bụi bẩn của đời làm mất đi sự tươi tắn của nó! Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra, tôi cũng không cố gắng tìm hiểu, mặc dù rất tò mò. Thế là tôi lại bước đi, vẩn vơ với những suy nghĩ, lòng dạ thì nôn nao.
Chia tay.
Tôi có thư, bất ngờ thay, đó lại từ Orly !
“Gem là một cô gái tốt. Nếu không có cô ấy chắc em đã chết đuối tại hồ nước rồi! Em không biết phải làm thế nào để chuộc lại lỗi lầm em gây ra cho cô ấy.
Hôm nay tại khu nhà em sẽ có một bữa tiệc chia tay. Anh biết đấy, trại hè sẽ kết thúc vào ngày mai rồi. Và anh được mời!”
Tối nay khu kí túc xá đẹp lạ. Nó được quấn chung quanh mình những dải băng rôn màu sắc và đèn điện sáng trưng. Tất cả như đan xem vào nhau tạo nên những dải màu sắc khiến màn đêm sáng rực một cách lạ kỳ. Mọi người đang vui vẻ chúc tụng và đung đưa người theo tiếng nhạc xập xình. Tôi bước qua đám đông, tôi đi tìm em. Dường như tôi không thể giữ cho mình vẻ thờ ơ thêm được nữa. Giả vờ rằng tôi không quan tâm đến em thật khó! Có lẽ người ta phải làm cho bộ phận cơ thể tách rời nhau ra thì mới có thể giả vờ được. Người ta sẽ hướng đôi mắt tới một nơi xa xăm, trong khi đó thính giác và khướu giác trở nên nhạy cảm vô cùng. Chúng cố nhoài hết mình đến người ấy, chỉ để nghe một giọng nói, chỉ để hương thơm cơ thể của ngưới ấy thoảng qua. Và rồi người ta sẽ phải tách não và tim ra khỏi cơ thể. Não thì thúc giục không được để ý đến người ấy còn con tim thì cứ loạn những nhịp yêu thương. Đó là tất cả những gì tôi phải chịu đựng trong thời gian qua. Thế đấy! Nếu em được biết, em sẽ thấy mình độc ác đến mức nào!
Em đây rồi! Em đang ngồi bên hồ tĩnh lặng, lạc hẳn với không khí tiệc tùng trong kia. Tôi toan phạt em vì bắt tôi phải chịu đựng quá nhiều nhưng khi nhìn thấy em, mọi thứ trong đầu tôi như bay sạch. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ được bây giờ là đôi mắt em, là khuôn mặt em… Chỉ là em. Em mặc chiếc váy trắng tinh khiết khiến người ta có thể nhầm tưởng với một thiên thần. Mái tóc ngắn gợn tí bồng bềnh ôm lấy khuôn mặt trắng hồng. Em nhìn tôi. Em mỉm cười.
“Anh không định mời em nhảy sao?” em hỏi.
“Được thôi!” Bản nhạc không lời Dream của Yiruma bất chợt vang lên trong không gian tĩnh lặng. Thì ra ở phía bên trên kia, cạnh cửa sổ là anh chàng trưởng nhóm và chiếc piano của mình. Anh nháy mắt ra vẻ tinh quái. Tôi nắm lấy tay em và chúng tôi cùng đung đưa theo nốt nhạc du dương.
“Em đã làm được!”
“Phải! Em đã làm được!”
Một nỗi buồn chợt xâm chiếm lòng tôi. Tôi siết chặt em vào lòng.
“Mai em sẽ về nước phải không?”
“Ừ. Nhưng đừng nói đến điều đó! Đó là việc của ngày mai mà.” em cười nhẹ.
Phải, tôi sẽ để những nhói buốt của con tim cho ngày mai, cho ngày mai…
“Có lẽ ngày mai hoặc một trong những ngày sau đó, anh sẽ lại gây thật nhiều tội lỗi gì đó và để ba mẹ đầy ải mình tới Việt Nam !” tôi đùa cợt.
“Hoặc có lẽ anh sẽ cho em vay 2 năm trong cuộc đời anh! Sau 2 năm em sẽ quay lại, nhất định sẽ quay lại!” em nói.
“2 năm cơ à? Để anh tính xem nào, 2 năm anh có thể gặp được biết bao cô gái khác…”
“Thế thì thôi! Không cần!” em phụng phịu. Tôi lại siết em vào lòng, chặt hơn nữa.
“Anh đùa mà. Nhưng chỉ 2 năm thôi đấy! Anh không chịu thêm được đâu!” Và rồi em cuời.
Trong đêm tối có hai con người đang hẹn ước nhau về một tương lai xa xôi quá, khiến thời gian cũng phải trách móc bản thân rằng 2 năm là quá dài! Nhưng 2 năm hay 10 năm nữa, đối với những con người yêu nhau thì có nghĩa lý gì!
Ngày mai, trên bầu trời sẽ vút bay một cô gái dịu dàng nhưng đủ mạnh mẽ, bản lĩnh để hứng chịu mọi giông bão của cuộc đời. Cô ấy có trong mình một sức mạnh để tự mình đứng dậy sau khi ngã, và rồi cô biết những ngày về sau mỗi khi cô vấp ngã sẽ có chàng trai ở đó để đỡ cô. Chàng trai ấy sẽ luôn ủng hộ cô. Chàng trai ấy, vào ngày mai có lẽ sẽ nhìn theo vệt trắng của chiếc máy bay mang theo con tim mình. Chàng trai ấy yêu cô đủ nhiều để cô đi tạo dựng thế giới của riêng mình và rồi… để trở về bên anh…
“they’ve got planes, trains and cars… I’ll walk to you if i have no other ways…”
************************o/o***************************
Người yêu em thật …
Nhấn chuột, post cái note đầy mùi trách móc lên FB, Di đắc ý nghĩ Tuân sẽ phải cảm thấy hối hận về những điều anh ấy đã làm cho người yêu của mình. Chạy đến và xin lỗi mình …
Note… ngày ….tháng….năm
“Người yêu em thật. Ngày nào cũng nhắn tin cho em bất kể sáng hay chiều, nói với em những lời yêu thương ngọt ngào nhất. Rằng cuộc sống không có em, sẽ vô nghĩa đến như thế nào…
Người yêu hiện tại của em. Cũng nhắn tin cho em mỗi ngày. Nhưng những câu hỏi của anh ấy chỉ là em đang làm gì? Em đã ăn cơm chưa?…Ít khi, à, ko phải ít khi đâu, mà chẳng bao giờ nói một câu nói ngọt ngào, đại loại như ” anh nhớ em” . Dù em có nhắc khéo hay chờ mong mòn mỏi, anh ấy cũng không bao giờ làm như thế.
Người yêu em thật. Luôn luôn hứa sẽ cùng em trên những con đường dài. Sẽ xây đắp hạnh phúc với em và không yêu ai khác ngoài em. Dù trời có đổ xuống, anh ấy cũng không bao giờ buông tay em…
Người yêu hiện tại của em…Ngày Valentine đang ngồi bên em, anh ấy nói nếu năm sau chúng ta không còn ở bên nhau như thế này nữa , em không được khóc, không được buồn, hãy mỉm cười nhớ đến những ngày chúng mình có nhau như một kỉ niệm. Ngay lúc đó em đã muốn khóc thật to, muốn gào lên cho thỏa nỗi ấm ức trong lòng…
Người yêu em thật. Sẽ bón cho em từng thìa cháo lúc em ốm, nếu em có đau đớn thì anh ấy sẽ lo lắng đến phát ốm theo em…Chắc chắn là dù em có ung thư như những diễn viên chính trong phim Hàn, thì anh ấy vẫn sẽ ở cạnh em mỗi ngày dài…
Người yêu hiện tại của em. Nhận được tin nhắn thông báo em đang sụt sịt vì hôm qua gặp mưa…Đã mắng em té tát vì cái lý do mà anh ấy tự nghĩ ra: “chắc chắn em lại lười không chịu dừng xe mà mặc áo mưa rồi“…Và khi em còn chưa kịp giải thích thì người yêu hiện tại đã dập máy cái cụp. Em méo xệch vì ốm thì ít mà vì sự phũ phàng của anh thì nhiều…
Người yêu em thật, có lẽ sẽ năn nỉ em đừng rời xa anh ấy. Nếu em có giận dỗi hoặc hứng lên mà nghĩ ra những trò oái oăm để làm khổ anh…
Còn cái người luôn luôn tự nhận là yêu em rất nhiều kia thì sao nhỉ?“
Di nhấn chuột phải. Cái note sặc mùi trách móc, nhưng vẫn rất văn vẻ kiểu blog kia được post lên sau những cái mỉm cười đắc ý của cô.
” Tuân sẽ thế nào? Đọc và hối hận về những điều anh ta đã làm cho mình. Chạy đến và xin lỗi mình. Nhưng mình sẽ bắt anh ta phải trả giá những điều tồi tệ mà anh ta đã gây ra cho mình”. Nghĩ đến đó, Di lại càng muốn cười thật to . Hôm nay là tối thứ năm, họ vừa cãi nhau buổi sáng. Một trận cãi nhau kịch liệt và nhiều tổn thương nhất từ trước đến giờ. Di đã xếp hết những món đồ nhỏ xinh mà cô đã từng thích mê mải, tất cả những thứ mà Tuân tặng cho cô vào vali, bắt anh mang về…
Tối thứ sáu, trời khô như tôm rang, nó khiến tâm trạng của Di thêm bứt rứt và khó chịu. Suốt từ sáng cô chờ tin nhắn của Tuân, nhưng không có. Bình thường, họ ít khi giận nhau quá mười hai tiếng đồng hồ. Khi đã yêu nhau một khoảng thời gian khá lâu, thì cái cách làm lành của Tuần thường là nhắn tin. Nhắn đi nhắn lại, có khi đến cái sms thứ n Di mới chịu nguôi cơn giận. Khá quen thuộc với kiểu làm lành đó, hôm nay cô cảm thấy hơi hụt hẫng. Đã hơn một ngày từ lúc cãi vã rồi mà chưa thấy Tuân tỏ thái độ hối hận. Di đi đi lại lại trong phòng, thỉnh thoảng với tay mân mê điện thoại. Lạ thật. Tuân đã từng nói “mỗi khi mở máy tính ra thì điều đầu tiên anh làm là vào FB của em” cơ mà. Anh ta lại là lập trình viên, công việc gắn liền với máy tính, không thể có chuyện không đọc blog của mình sau gần hai tư tiếng như thế này được. Di nằm thượt trên giường và suy luận mông lung…Hay là anh ấy bận nhỉ? Gõ một cái sms hỏi thăm nhưng chẳng hiểu sao cô lại save nó. Không gửi được đâu, Tuân sẽ cười rũ ra mất. Di thở dài ngồi nhìn nick Tuân xám xịt im lìm. Dư âm trận cãi nhau cuối vẫn làm tim Di đau. Cô mở toang cửa nơi ban công và hít đầy phổi cái thứ không khí khô khan như sắp vỡ vụn thành từng mảnh li ti ngoài trời…Hay là anh ấy bận?
***
Tối của ngày tiếp theo… Mọi chuyện cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy. Tuân vẫn kiên trì không chịu nhắn tin hoặc đến nhà chở Di đi dạo như mọi khi, sau mỗi lần cãi nhau. Đó cũng là chiêu thức “thân quen” Tuân thường sử dụng nếu như cuộc tranh luận trở nên gay gắt quá đáng. Và dù muốn dù không, cô vẫn sẽ thỏa hiệp, cô yêu Tuân rất nhiều, chẳng bao giờ nỡ để anh phải đứng chết trôn hàng giờ liền trước cổng nhà. Bây giờ, Di như sốt lên với cái ý nghĩ Tuân coi thường và không cần cô nữa. Điện thoại hỏi thăm cũng không nốt. Hơi sợ, nhưng cô chẳng thể từ bỏ kiêu hãnh để nhắn tin làm lành với Tuân. Buổi sáng của giờ học Tiếng Anh và cả chiều ngồi làm đề cương ôn thi khiến Di không ngơi được đầu ra mà nghĩ đến Tuân. Nhưng cứ tối về đến nhà, bước chân vào đến phòng, là tấm ảnh chụp chung của hai người đập ngay vào mắt, khiến cô lại hướng suy nghĩ về Tuân. Mệt mỏi. Dắt xe ra khỏi nhà, Di đi loanh quanh vô thức. Những con đường cô và Tuân đã dạo chơi. Hơi lạnh. Những giọt nước từ trên trời hắt xuống mắt cô tạo thành vài vệt lấm tấm ở khóe mi như người đang khóc. Mỗi lúc mưa nặng hạt hơn. Nhưng Di vẫn đi miệt mài, cho đến khi đầu đau buốt…
***
Chủ nhật, mọi việc uể oải suốt từ sáng đến tối. Di nằm dài nhìn điện thoại. Nó sáng đèn báo hiệu có tin nhắn hai lần. Một lần của cô bạn gái rủ sang nhà ăn cơm. Một lần là vinaphone thông báo khuyến mại. Như bình thường là cô đã chạy ngay ra hàng, mua thẻ, nạp tiền và ngồi cười hỉ hả sung sướng rồi đấy, nhưng hôm nay thì khác. Cô lẩm bẩm nguyền rủa cái tin nhắn siêu vô duyên kia. Suy nghĩ rất lâu, Di quyết định mang tất cả thứ mà cô gọi là kiêu hãnh kia cho vào sọt rác, nhắn cho Tuân một tin nhắn làm lành. Chờ hoài, chờ hoài cho đến khi điện thoại rung lên bần bật, Di vồ lấy và thấy đau không thở nổi vì những dòng chữ reply:” Anh không nghĩ rằng mình lại yêu em bằng cái cách mà em không hề thích, cả hai hãy để cho nhau một ít thời gian suy ngẫm lại về tất cả mọi việc nhé“…
“Anh ta nói gì thế nhỉ? Vớ vẩn thật . Anh ta đang cố gửi thông điệp chia tay sao? Chỉ là giận thôi mà. Rồi mọi việc sẽ đâu vào đấy. Anh ta không thể buông bỏ tình yêu một cách dễ dàng như thế đâu. Không thể nào.”
***
Note ngày…tháng…năm…
Có lẽ anh là một người con trai vô tâm nhất trên đời, theo em…Một người con trai luôn luôn giới hạn những tin nhắn dành cho em. Chỉ có thể hỏi em ăn cơm chưa, hôm nay em ăn được nhiều không? Anh cũng giới hạn em bằng việc nói yêu em, nhớ em. Có cần thiết phải nói những câu chữ phù phiếm đó không? Sao em không để một phút giây nào đó, anh ngồi bên em, nhìn vào mắt em, cảm giác ngay lúc đó là anh yêu em, dù không nói lên lời thì em cũng hiểu, chẳng phải tốt hơn là những tin nhắn sao?
Anh cũng không phải người yêu em thật, theo em…Anh không bao giờ nói yêu em mãi mãi, anh không bao giờ hứa sẽ đi cùng em đến hết con đường của chúng ta. Anh chỉ có thể dùng hết tình yêu ngay bây giờ tặng cho em. Cuộc sống không bất biến. Anh không muốn trói buộc em với lời hứa mãi mãi. Và anh cũng không muốn trở thành một người con trai không trách nhiệm. Hãy cứ tin là anh sẽ yêu em bằng hết tình yêu trong anh, hiện tại. Và có thể là mãi mãi, nhưng mà, chỉ có thể mà thôi…
Anh càng không bao giờ là người đàn ông chân thành nhất. Những khi em đau họng, anh không cho em ăn kem, em nói anh cấm đoán mọi sở thích của em. Anh nhắc em uống thuốc, em giấu thuốc xuống gối. Anh biết làm sao nhỉ? Mỗi lần em ốm, trông em như một con mèo ướt, anh xót xa, nhưng anh không thể thỏa hiệp với những trò đùa của em.
Anh cũng sẽ ko năn nỉ mong em nghĩ lại về tình yêu này, để tha thứ lần cãi nhau gần nhất của chúng ta, tất cả mọi việc do em quyết định, anh tôn trọng. Có thể anh là người không yêu em chân thành, như em vẫn nghĩ. Và nếu điều đó với em là đúng, thì em có thể nói với anh rằng, em sẽ đi tìm một người yêu em thật như cái cách mà em vẫn muốn. Không phải anh…
Người yêu em không thật…
***
- Em xin lỗi…- Di nấc không thành lời trong điện thoại. Nghe trái tim như muốn vỡ tan trong lồng ngực
- Về việc gì thế?
- Vì có lẽ em đã cho mình cái quyền đè nén cảm xúc của anh. Vì có lẽ em đã quá ngốc nghếch khi viết entry kia, khiến anh tổn thương…
- Em đã để lại mọi thứ về chỗ cũ chưa? Trong chiếc vali mà em đã sắp xếp và muốn anh mang về ấy…
- Chưa, em vẫn chưa kịp làm, nhưng bây giờ em sẽ sắp lại như cũ…
- Tấm thiệp mà anh đã tặng em nhân kỉ niệm một năm yêu nhau, em còn nhớ chứ? Em có nhìn thấy giữa hai khe hở của mảnh bìa ghép đó là một mẩu giấy không? Mẩu giấy ở rất sâu giữa hai lớp thiệp. Anh đã cố gắng giấu thật kĩ để chờ ngày hôm nay. Hãy lấy mẩu giấy đó ra và đọc nhé. Đó là tất cả những gì anh muốn nói với em…
Di loay hoay đào bới tất cả đồ đạc trong chiếc vali ngổn ngang những thứ đồ nhỏ xíu, nhưng không khó để tìm ra tấm thiệp trắng được trang trí bởi những nụ hoa vàng li ti. Mảnh giấy bé xíu giấu quá kĩ, đến nỗi không thể nhận ra. Bao lâu nay cô đã không nhận ra là tấm thiệp quen thuộc được giấu một mảnh giấy ở trong. Cô háo hức mở nó, và bật cười…
- Em thấy những dòng chữ đó rồi. Anh biết không? Em đang nghĩ: có thể anh không yêu em như cái cách mà em muốn, nhưng anh luôn hiểu em bằng cái cách mà đến chính bản thân em cũng bất ngờ. Nhưng đó chỉ là những dòng chữ mà thôi. Anh nhắc lại với em đi, chưa bao giờ em muốn nghe điều đó như bây giờ…
- Em… đã ăn cơm chưa?
- Không ! Điều ghi trong mẩu giấy cơ mà
- Anh nhớ em…Thật sự rất nhớ em…Di à, có một người hiện giờ đang rất hạnh phúc, và yêu em nhiều hơn cả những gì em nghĩ đấy, biết không?
************************o/o***************************
Nếu anh không quay đầu lại …
Bảy ngày làm một bóng ma, dõi theo người mình yêu. Hạ An đã tự khám phá ra thật nhiều điều. Về tình yêu, về cuộc sống và về nhân duyên…
- Nếu anh không quay đầu lại, em sẽ chết thật cho anh xem.
Hạ An đứng ở vỉa hè cạnh ngã tư. Nước mắt lưng tròng, cô tuyệt vọng hét lên với An Duy. Cô biết đến lúc này thì níu kéo cũng chẳng để làm gì nữa, nhưng cái cảm giác sắp mất An Duy vẫn siết chặt lấy tim cô bấy lâu, và giờ thì nó đã chi phối được cả lí trí của Hạ An mất rồi. Còn An Duy? Đã quá quen với kiểu đe dọa nửa vời đó của Hạ An, anh chỉ lắc đầu rồi đi tiếp.
Hạ An cắn chặt môi, chạy thật nhanh xuống lòng đường.
Rầm.
Lúc đó là 17h45’. Bầu trời chạng vạng hắt lên một màu máu đỏ rợn người.
***
Ngày thứ nhất
Đám tang của Hạ An. Mọi người đến không nhiều, chỉ lác đác vài người thân và bạn bè. Người ta lắc đầu ngán ngẩm trước cái chết của Hạ An hơn là buồn khổ, bởi trước đó cô đã dọa chết và chết hụt không biết bao nhiêu lần. Cá tính rất mạnh cùng cảm xúc hơi quá đà của cô thường làm phiền người khác, và lần này cũng vậy. An Duy không có lỗi. Người lái xe bus đó cũng không có lỗi. Chỉ đơn giản là Hạ An đã tự cầm kéo cắt đi đường sinh mệnh của chính mình. An Duy biết vậy, và anh không khóc, cũng không đau đớn. Anh biết lúc đó Hạ An đã hiểu rõ là anh sẽ không quay đầu lại. Anh biết cả hai đều hiểu mối tình ngắn ngủi của họ đã chấm dứt từ lâu. Mối tình kéo dài vỏn vẹn ba tháng hè. Mùa hè bình yên cuối cùng của cuộc đời Hạ An…
An Duy gặp Hạ An lần đầu tại một quán bar. Anh đang chậm rãi ngồi uống một mình bên chai Vodka thì một cô gái ngã uỵch xuống ghế của anh. Cô gái khá xinh xắn, một sự xinh xắn góc cạnh và đầy mạnh mẽ. Ngước đôi mắt hơi xếch và được trang điểm rất đậm lên nhìn An Duy, cô gái đó thì thào trong hơi thở đầy mùi rượu:
- Em xin lỗi. Em không đi được nữa. Cho em ngồi tạm ở đây 2 phút thôi. Rồi em sẽ đi chết.
An Duy vốn không lạ gì với những cô gái kiểu này. Anh mỉm cười:
- Em cứ ngồi đó đi. Còn anh sẽ đi, vì anh không muốn ngồi cạnh một người sắp chết đâu. Bye bye em.
An Duy vừa dợm đứng lên thì cô gái đã nắm chặt lấy tay anh:
- Em đùa đấy. Thực ra em chỉ muốn ngồi cùng anh thôi.
- Nhưng cách làm quen của em thì thật khiến cho người ta không muốn ngồi cạnh một chút nào, cô gái ạ.
- Em muốn chết thật mà. Nhưng tự dưng đi ngang qua bàn của anh, nhìn thấy anh, em lại chuyển hướng.
- Tại sao ?
- Em chỉ hẹn hò với những người hút thuốc. Date smokers only. Và khi nhìn thấy anh cầm điếu thuốc lên, em biết chắc là chúng ta có thể bắt đầu một cái gì đó.
- Và…?
- Em là Hạ An. Còn anh?
- An Duy.
- Cùng có chữ An, có nghĩa là có duyên với nhau rồi. Chúng mình yêu nhau đi.
Lúc đó, An Duy chỉ nghĩ đơn giản là anh cần làm gì đó để ngăn Hạ An “đi chết”. Hơn nữa, anh thấy rõ cô gái này đang cần một sự chở che, một bờ vai nương tựa. Vậy là anh đồng ý. Hôm đó là ngày đầu tiên của mùa hè. Ba tháng trôi đi, anh ở bên Hạ An, chăm sóc cho cô gái không biết tự lo cho sức khỏe của chính mình này, lắng nghe cô nói đủ mọi thứ trên trời dưới bể, kể cả nhiều lúc lảm nhảm và kể linh tinh, ngăn cản những lúc cô có ý định tiêu cực… Hạ An cần anh để có một chỗ xả stress, ở bên cạnh An Duy, cô thấy lòng mình bớt nặng nề hơn, và cô nghĩ đó là vì cô yêu anh. Hạ An yêu cuồng cháy, đến mức nông nổi. Lúc đầu, An Duy thấy thích thú vì những bất ngờ hàng ngày Hạ An đem đến cho anh, nhưng dần dần, khi mà bất ngờ biến thành nỗi lo cô làm gì dại dột, cô bắt đầu khiến anh cảm thấy sợ. Anh sợ sự nông nổi, cá tính đến kì dị của Hạ An. Có lần, mở mắt ra, anh phát hoảng khi thấy Hạ An đang… treo cổ lủng lẳng ngay trên giường của anh, máu chảy ròng ròng, rồi… nhào xuống ôm chặt anh cười khúc khích. Hóa ra là cô đã lấy trộm chìa khóa sơ-cua của nhà anh từ tối hôm trước và dàn dựng ra màn kịch ghê rợn này. Có thể, đối với nhiều chàng trai khác, đây sẽ là một tình yêu đầy thú vị. Còn với An Duy, anh thấy mình không hợp với kiểu người như Hạ An. Anh đã nói thẳng với cô rất nhiều lần, nhưng Hạ An đều gạt đi hoặc tìm cách bắt anh phải tiếp tục yêu cô. Và giọt nước làm tràn ly là hôm công ty anh tổ chức tiệc liên hoan, Hạ An đã lao đến nhà hàng, người nồng nặc mùi rượu, váy áo xộc xệch, miệng liên tục cầu xin anh đừng bỏ cô…
An Duy vùi mặt vào hai bàn tay. Trong suốt đám tang, anh chỉ lặng lẽ ngồi trong một góc, sống lại những kỉ niệm về một mùa hè bình yên. Mẹ của Hạ An bước đến, đặt tay lên vai anh: “Mọi người đã về gần hết rồi, có lẽ cháu cũng nên về đi. Cháu đừng buồn hay day dứt gì cả. Con bé sinh ra vốn không được bình thường, bác đặt tên cho nó là Hạ An, mong cho cuộc đời nó được bình yên. Thôi thì trước khi kết thúc, nó cũng đã có một mùa hè bình yên, tâm hồn nó cũng được thanh thản rồi.”
Anh biết, Hạ An ra đi không hề thanh thản.
***
Ngày thứ hai
Hạ An mở mắt ra. Cô đã gục đầu ngủ trên chiếc quan tài của chính mình suốt đêm qua. Nhìn vào cái thân xác của mình trong cái hòm gỗ lạnh ngắt, Hạ An cười khẩy. Giờ thì cô đã được tự do hoàn toàn, không còn phải sống trong chốn tù đày trần gian kia nữa. Không còn những đêm chứng trầm cảm hành hạ cô nữa. Không còn áp lực và những căng thẳng nữa… Lựa chọn cái chết làm sự giải thoát, cô được nhiều hơn mất. Cô chỉ mất người cô yêu, An Duy. Và cô biết đó là lí do cô vẫn còn ở đây, chưa được siêu thoát. Hạ An vẫn còn vương vấn với chốn này.
Dụi mắt, Hạ An bước, thực ra là bay, ra ngoài đường. Làm một bóng ma đồng nghĩa với việc có thể bay nhảy tự do, có thể cùng lúc tiếp nhận và điều khiển nhiều luồng suy nghĩ khác nhau, và linh cảm thì tăng lên rất rất nhiều. Cô thấy rõ mồn một hình ảnh An Duy đang ở công ty trong đầu mình, và tới bên anh. An Duy đang bị sếp mắng. Từ cái lần cô xông đến nhà hàng, nhận ra An Duy đang yêu người yêu cũ của mình, sếp của anh tỏ thái độ với anh ra mặt. Cũng phải thôi, Hạ An đã đá người đàn ông kia một cách phũ phàng để đến với An Duy. Nhưng việc anh ta mắng An Duy một cách vô cớ thế này làm Hạ An thấy thật ngứa mắt. Và điều khiến cô bực mình hơn là việc An Duy cứ đứng đó mà hứng chịu, mặc dù anh không hề làm sai hay có lỗi. Hạ An biết An Duy vốn là người hiền lành, không thích cãi vã tranh luận. Nhưng cô chưa bao giờ biết An Duy ở công ty lại là người dễ bị đàn áp như thế. Hạ An lẩm bẩm:
- An Duy, sao anh ngốc thế. Tự bảo vệ mình đi chứ.
Rồi cô bước đến bên sếp của An Duy, hất tung đống giấy tờ anh ta đang cầm xuống đất. Một tấm ảnh rơi ra. Là ảnh của anh ta và Hạ An thời còn yêu nhau. An Duy bước đến, nhặt lên và cười nhẹ. Còn vị sếp của anh thì câm lặng không nói được điều gì.
***
Ngày thứ ba
Hạ An vắt vẻo ngồi bắt chéo chân trên bậu cửa sổ nhà An Duy. Chết cũng vui, ít ra thì cô có thể đến bên anh, ngắm nhìn anh bất cứ lúc nào cô muốn, mà không phải… mượn tạm chìa khóa sơ-cua nhà anh. Trong bầu không gian yên tĩnh buổi ban mai, cô nhìn An Duy đang ngủ. Khuôn mặt anh, cặp mắt khi ngủ cũng rất hiền của anh, cái mũi cao của anh, đôi môi của anh… Tất cả đều quen thuộc với cô mà cũng đều xa cô đến kì lạ, bởi chúng không còn là của cô nữa, và cũng không nên là của cô. An Duy quá hiền, quá gọn gàng và chỉn chu. Căn phòng của anh sạch sẽ, ngăn nắp, đồ đạc được sắp xếp đúng vị trí của nó, chỉ cần với tay là có thể lấy được thứ mình cần. Có thể cô yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên cũng vì lẽ đó. An Duy là người mà bất cứ ai gặp lần đầu cũng có cảm giác tin cậy và muốn được anh chở che. Còn Hạ An? Cô vốn là kiểu người cuồng nhiệt, cô cần được yêu và muốn được yêu, nhiều lúc ích kỉ và tỏ ra độc đoán. Cô chỉ hợp làm một em gái nhỏ cần người chăm sóc, cần người để kể chuyện vui buồn, cần một nụ hôn lên trán trước khi đi ngủ, chứ không thể làm một người yêu biết cách quan tâm và biết cách lo lắng cho người đàn ông của mình. An Duy từng nói với cô hàng bao nhiêu lần như vậy mà cô không thèm nghe. Và giờ đây, khi ngồi nhìn An Duy đang say giấc ngủ, Hạ An đang lờ mờ nhận ra được: hình như anh và cô không hợp nhau…
Nhưng cô đã yêu An Duy nhiều quá. Nhiều hơn tất cả tình yêu cô dành cho những chàng trai trước cộng lại. Bên anh, cô thấy vui, rất vui. Cô có thể làm mọi thứ vì anh, có thể nghĩ ra đủ trò để khiến anh cười. Cô luôn sợ mất anh, sợ mất đi bờ vai để cô dựa vào mà khóc, mất đi cánh tay chắc chắn luôn sẵn sàng giơ ra cho cô bám vào… Ba tháng bên nhau không phải là quá dài, nhưng đó là ba tháng bình yên nhất cuộc đời cô. Sự bình yên nhiều khi khiến con người ta ngỡ đó là tình yêu… Hạ An nhắm mắt lại. Lần đầu tiên, cô gái ngỗ ngược này cảm nhận được nỗi buồn từ từ lan tỏa trong lòng mình. Và đáng tiếc là điều đó xảy ra khi cô đã là một bóng ma.
***
Ngày thứ tư
Buổi chiều, trời làm mưa to. Hạ An vẫn ngồi vắt vẻo bên cửa sổ phòng anh, đây là nơi trú ẩn quen thuộc của cô mấy ngày qua. Không cần ăn uống, không cần ngủ nữa, bây giờ việc hàng ngày của cô là dõi theo những sinh hoạt hàng ngày của An Duy. Anh đang cầm ô đứng ở ngã tư dưới nhà, mắt nhìn xa xăm vào cái khoảng dưới lòng đường mà bốn ngày trước cô đã nằm ở đó. Anh nhớ cô ư? Có lẽ là không. Anh buồn, nỗi buồn của một người anh trai lo lắng cho cô em gái nhỏ dại dột giờ này có lẽ đang lạnh và rét vì mưa.
“Hắt xì!” Cùng một lúc, Hạ An và An Duy dừng luồng suy nghĩ của mình, hướng đôi mắt vào một cô bé đang đứng ở vỉa hè, rất gần anh. Có lẽ cô bé vừa đi chợ, đang cố chạy thật nhanh về nhà, nhưng mưa lớn và gió táp vào mặt làm cô chợt hắt xì. An Duy rảo bước nhanh đến bên, lấy ô che cho cô gái nhỏ. Khuôn mặt xinh xắn chợt đỏ bừng khi thấy An Duy, rồi lắp bắp trả lời anh gì đó. Bằng đôi tai của một bóng ma, Hạ An tập trung vào hai người và lắng nghe:
- Con gái không nên đầu trần đi mưa thế này đâu. Nhà em ở đâu, anh sẽ đưa em về. Mà em nhìn quen quá, hình như anh đã gặp em ở đâu đó rồi.
- Dạ, em là Thùy An. – Giọng của cô bé vang lên nhỏ nhẹ, rất dễ thương. – Em làm ở ngay quán cà phê bên kia đường thôi ạ.
- Cà phê Mặt Trời. Anh nhớ em rồi. Thi thoảng anh cũng hay qua đó nhâm nhi ly cà phê sáng. Nào, chúng mình cùng đi rồi nói chuyện tiếp.
Hạ An nhìn cô gái nhỏ luống cuống đi theo An Duy. Hai người làm quen với nhau dưới mưa, y như phim. Chẳng bù với lần đầu tiên gặp mình, Hạ An tự dưng bật cười. Bằng sự nhạy cảm của một cô gái và linh cảm của một bóng ma, Hạ An biết cô bé kia và An Duy có một sự ràng buộc vô hình.
- Đây là quán cà phê của em à?
- Dạ không, của một người bạn ạ. Nhưng nó cũng mở một shop quần áo nữa, nên quán này bỏ luôn cho em trông hộ. Tính em cũng thích sự nhẹ nhàng yên tĩnh, bỏ công chăm chút cho một quán nhỏ cũng khá thú vị anh ạ.
- Ừ, mấy lần đến đây thì anh có để ý thấy em ngồi đánh piano. Cũng định ra hỏi em đánh bài gì, nhưng lúc đó đang đi cùng, ừm…
- Chị Hạ An.
- Sao em biết?
- À, uhm, dạ… Nói chung là em biết thôi. Chị ấy ra đi cũng đột ngột quá anh nhỉ.
Hai người trầm ngâm nhìn vào hai ly Cappuccino cuộn lên từng làn khói mỏng trước mặt. À không, phải là ba người.
***
Ngày thứ năm
An Duy và Thùy An cùng đến thăm mộ Hạ An. An Duy đặt vài quả táo loại cô thích ăn lên rồi thắp một nén hương, còn Thùy An đứng ngắm ảnh của Hạ An trên bia đá:
- Ngay từ lần đầu chị ấy bước vào quán của em, sự cá tính và mạnh mẽ của chị ấy đã gây ấn tượng mạnh với em rồi.
- Với anh cũng vậy. Một cô gái nông nổi, hơi liều lĩnh. Thật chẳng hợp với cái tên “Hạ An” chút nào.
- Nhưng anh vẫn yêu chị ấy. Vài lần em thấy anh nhìn chị ấy hí húi ngồi nghịch cốc cà phê, ánh mắt đầy thích thú pha lẫn trìu mến.
- … Anh không biết đó có phải tình yêu không nữa. Cái cảm giác thấy mình có trách nhiệm với Hạ An. Vì cô ấy đã ngã bổ vào người anh, đã chọn anh và đòi yêu anh. Vì ý nghĩ rằng nếu bỏ rơi cô ấy, việc chẳng lành sẽ xảy ra.
- Nó đã xảy ra..
- Đến bây giờ anh vẫn tiếc. Không phải là hối hận và ăn năn. Hạ An đã chọn cái chết, có lẽ cô ấy không hối tiếc gì cả, và anh nghĩ mình cũng nên như thế. Chỉ có điều – anh vẫn nghĩ – nếu được quay lại trước đó một phút, anh sẽ quay đầu lại.
- Để tiếp tục yêu chị ấy sao?
- Không, để bắt cô ấy phải tiếp tục sống. Cuộc sống đâu có phải muốn ngừng là ngừng ngay được đâu em. Anh đã từng giảng cho Hạ An nhiều thứ, cách giữ sức khỏe cho bản thân, cách chọn những thuốc uống thông dụng… Nhưng anh chưa hề nói cho cô ấy giá trị của cuộc sống. Ừ, một chữ “giá như”…
- Một cô gái tràn trề sức sống như chị ấy mà không hề biết giá trị của cuộc sống hả anh?
- Ừ, Hạ An trẻ con và vô tư lắm. Khác hẳn với vẻ ngoài của cô ấy. Em cũng vậy, Thùy An. Em khác với vẻ ngoài ngây thơ trong trẻo của mình nhiều đấy. Mà em quan tâm đến chuyện của anh ghê nhỉ. Có cảm giác như em đã theo dõi anh vậy, hì.
Chợt An Duy quay sang nhìn Thùy An, ngắm đôi mắt to tròn của cô bé, và khẽ mỉm cười. Khuôn mặt Thùy An bỗng đỏ bừng một sự e thẹn đáng yêu. Lặng yên đứng cạnh hai người, Hạ An cũng nhìn Thùy An. Nhẹ nhàng, sáng trong và thánh thiện như một vệt nắng ban mai, cô bé dường như sinh ra để trở thành một nửa hoàn hảo cho An Duy. Trong cái không gian lạnh lẽo nơi nghĩa địa hoang vắng này, An Duy và Thùy An đứng bên nhau im lặng, nhưng Hạ An thấy rõ tơ duyên của họ đang hiện ra rõ mồn một. Cô bỗng thấy sống mũi cay cay. Đêm đó, Hạ An không về nhà An Duy nữa, mà đi theo Thùy An.
***
Ngày thứ sáu
Hạ An ngồi bên bàn học của Thùy An. Trang viết cuối của cuốn nhật ký để mở trên bàn, cô đã đọc đi đọc lại không biết bao lần suốt đêm qua.
“…Hôm nay mình cùng anh ấy đến thăm mộ chị Hạ An. Mình cũng không ngờ là sẽ gặp và trò chuyện cùng anh ấy trong hoàn cảnh này. Cứ ngỡ là sẽ chỉ quan sát hai anh chị ấy từ xa, quan sát chị An khanh khách cười và nhảy chân sáo trên đường, còn anh Duy chậm rãi từng bước đằng sau.. Mình đã quá nhát, không dám đến làm quen, dù anh ấy rất hay ngồi ở cà phê Mặt Trời, dù nhà anh ấy cách quán mình có một ngã tư. Mình đã định sẽ tặng anh ấy một cốc Espresso, đánh cho anh ấy nghe bản Kiss the rain mình yêu thích, rồi làm quen với anh ấy vào ngày đầu tiên của mùa hè…
Còn bây giờ, mình sẽ phải làm gì đây? Thà cứ làm quen trước, có thể mình sẽ làm em gái của anh Duy, và thế là mãn nguyện rồi. Ai mà biết được anh ấy sẽ quen mình qua một cái hắt xì như thế chứ. Ai mà biết được mình sẽ nói chuyện với anh ấy ngay sau khi chị An mất như thế chứ. Mình sợ nếu mình làm gì thì sẽ có lỗi với chị Hạ An, có lỗi với anh Duy, mình sợ…”
Giá như lúc này có thể uống được rượu, Hạ An sẽ uống thật nhiều. Những khi không biết làm gì và không biết phải làm gì, Hạ An luôn tìm đến rượu. Còn bây giờ, cô không thể. Cô phải tự mình đối mặt và tìm cách giải quyết thôi.
***
Ngày thứ bảy
Tờ mờ sáng.
Hạ An bước vào giấc mơ của An Duy. Cô chọn cho biến ảnh của mình mặc một chiếc váy maxi trắng đơn giản, chứ không phải là minijuyp. Cô ngồi đó, giữa một màu trắng mênh mang, chờ anh đến.
- Hạ An.
- Nhớ em không? – Cô cười điệu cười quen thuộc.
- Cô gái ngốc nghếch. Anh không nhớ em đâu.
- Xì.
- …
- Anh nhớ Thùy An mất rồi, phải không?
- Em theo dõi anh?
- Cái đó anh phải tự biết chứ. Em chết đi cũng chỉ để bám theo anh thôi mà.
- Đồ ngốc.
- Em vốn ngốc mà. Nhưng cũng đủ để nhận ra anh không yêu em, và em không hợp với anh. Còn Thùy An, cô bé có tình cảm với anh, và em biết anh cũng thích cô bé ấy.
- Anh…
- Anh không phải e ngại gì chuyện có lỗi với em cả. Ngay từ cái chiều mưa khi anh và em nhìn thấy Thùy An, có lẽ cả anh và em đều biết Thùy An và anh phải là một đôi rồi. Cô bé quá giống hình mẫu bạn gái của anh.
- Bịa nào, làm sao em biết hình mẫu bạn gái của anh?
- Là ngược lại hoàn toàn với em, he he.
An Duy bước tới gần bên Hạ An, ngồi xuống cùng cô. Hạ An nguệch ngoạc vẽ trên nền trắng những hình thù màu đen không rõ, tan biến ngay thành những làn bụi mỏng.
- Em cố tình đem Thùy An đến cho anh, phải không?
- Tất nhiên là không. Anh thừa biết em yêu anh mà.
- Vậy em đồng ý để anh đến với Thùy An? Một cô gái dọa tự tử không biết bao lần, và cuối cùng đã ra đi thật vì anh, bây giờ đồng ý để anh đến với một cô gái khác?
- Đúng vậy. Vì một lẽ đơn giản, anh và Thùy An có nhân duyên với nhau. Dù không muốn nhưng em cũng không thể ngăn được hai người đến với nhau mà. Em chỉ muốn anh trả lời một câu thôi.
- Ừ…
- Nếu được quay lại thời gian, trở lại 7 ngày trước, anh sẽ quay đầu lại chứ?
…
Lại một chiều mưa bất chợt. An Duy và Thùy An đứng cạnh nhau trú mưa dưới một hiên nhà, họ quên đem theo ô. Tóc Thùy An bết lại vì ướt mưa, má cũng ướt nhẹp và tay run run vì gió lùa nước mưa đọng lại. An Duy nhìn thấy Thùy An đang lạnh, muốn ôm lấy cô để che chở, nhưng anh cứ chần chừ. Dù sao cũng chỉ là một giấc mơ, anh không dám chắc Hạ An có thật sự cho phép anh không. Hạ An cười khẩy:
- Đồ ngốc này.
Nói rồi cô đẩy nhẹ Thùy An dựa sát vào người An Duy. Tay chạm tay. Đôi mắt hiền bắt gặp cặp má ửng hồng. Trong một khoảnh khắc nào đó, đôi mắt của An Duy và của Hạ An cũng đã nhìn thẳng vào nhau. Hạ An mỉm cười. Cô nhìn xuống bàn tay mình đang dần dần mờ đi. Cô bình thản nhắm mắt lại, chờ đợi giây phút cô biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời này…
***
– Nếu anh không quay đầu lại, em sẽ chết thật cho anh xem.
Hạ An mở mắt ra. Chiếc xe bus đang lao đến rất gần. Cô lùi lại một bước, rất tỉnh táo và cương quyết. Cô đã được cho một cơ hội khác, cô phải sống, lần sống này sẽ tốt hơn lần trước. Sau lưng cô, An Duy quay đầu lại, lắc đầu nhìn Hạ An rồi mỉm cười.
17h45’. An Duy đang rảo bước nhanh qua ngã tư đường. Anh sắp đứng trước cửa quán cà phê Mặt Trời.